Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Ái hậu dư sinh Chương 5



Cái tên bá đạo này… Hắn rốt cuộc là muốn như thế nào?

Tần Qua nghĩ muốn giật tay ra, nhưng khí lực người nọ thật lớn, nắm chặt không chút kẽ hở.

“Cậu…” Cậu đang muốn phát tác, bà vú từ trong phòng bếp đi ra lau tay lên tạp dề: “Cậu học sinh hôm nay ở lại ăn cơm đi? Vú Trương làm một chút đồ ăn ngon cho cậu.”

Tần Qua đang muốn nhẹ nhàng từ chối, chợt nghe người kia nói: “Tốt.” Rồi không phân trần gì thêm kéo cậu lên lầu.

Sao lại có người bá đạo như thế?

Lâm Hi Liệt đem Tần Qua đẩy mạnh vào phòng, chỉa chỉa bàn học: “Cậu ngồi ở kia làm bài tập một lát đi.”

Tần Qua bất đắc dĩ, vốn tưởng rằng hôm nay tới thăm một chút thì xong việc, kết quả… Cơm chiều không thể trở về ăn, không biết cha có nghi ngờ không. Cậu lấy điện thoại gọi cho lái xe, nói dối là tụ tập với bạn học, buổi tối ở bên ngoài ăn xong rồi sẽ tự gọi xe về. Cùng Hà Vinh nói chuyện còn tốt chứ loại nói dối này mà nói với cha không biết có qua ải nổi không…

“Bảo bảo ngoan trình độ nói dối cũng không tồi.” Người nọ ở đầu giường vừa giở tạp chí vừa nói.

“Cậu!” Đều là do ai làm hại! “Sau này cậu có thối nát sinh ruồi bọ ở nhà tôi cũng không thèm quan tâm cậu!”

“Vậy sao? Nghe giọng điệu này của cậu, hôm nay là cậu chủ động xin thầy giáo đến ‘quan tâm’ tôi ?”

“…” Tần Qua chỉ từ trong cặp lôi sách ra.

“Chấp nhận?”

“…” Tần Qua yên lặng ngồi xuống mở sách giáo khoa.

“Cậu không nói tôi cũng biết. Mấy lão đó ước gì tôi nhanh cút đi, làm sao lại hảo tâm như vậy đến xem tôi. Trừ phi là tới nhìn xem tôi đã chết chưa.”

“Cậu đừng nói như thế.”

“A…” Người nọ miễn cưỡng cười.”Ba ba của cậu không có nói cho cậu biết, cách xa tôi một chút sao?”

“… Không đâu.” Cậu lắc đầu: “Tôi cảm thấy cậu không phải người xấu.”

Người nọ cười rộ lên. Tần Qua lại rõ ràng nghe được trong tiếng cười một chút sung sướng đều không có, lại có chút thản nhiên châm chọc.

Nhớ tới ngôi nhà to như vậy thế nhưng chỉ có hai người, Tần Qua có chút chua xót thay hắn.

Cậu viết vài chữ, cuối cùng lại nhịn không được mở miệng: “Nói thật… cậu hay là học tập cho tốt đi… Không thể dựa vào trong nhà, phải nhờ vào chính mình chứ…”

Người nọ chỉ hừ nhẹ một tiếng, không nói gì, Tần Qua cũng không tiện nói thêm.

Thời gian tí tách, một người gục xuống bàn làm bài tập, một người ngồi ở mép giường trở mình xem tạp chí bóng đá, nhưng lại ngoài ý muốn hài hòa. Tần Qua cũng không biết mình cùng Lâm Hi Liệt sao lại đi tới một bước này, hơn mười ngày trước hai người rõ ràng một câu cũng chưa nói với nhau. Cậu trộm quay đầu lại xem người nọ, giống như tượng điêu khắc Hi Lạp, cho dù mặt không chút biểu tình đều khí thế lẫm nhiên.

Bữa tối được làm thực phong phú, ba người ăn bốn món mặn một món canh. Làm Tần Qua kinh ngạc chính là vú Trương cùng bọn họ ngồi trên bàn ăn cơm, việc này ở nhà cậu là không có khả năng. Tuy rằng nhà cậu đối đãi với người giúp việc cũng rất tốt, nhưng trên bàn cơm chỉ có cậu, cha mẹ cùng anh hai bốn người. Mà xem biểu tình Lâm Hi Liệt, như là bình thường đến không thể bình thường hơn.

Lâm Hi Liệt nhìn cậu gắp rau, sắc mặt càng ngày càng khó coi, đem một khối thịt bò bỏ vào trong chén cậu: “Ăn nhiều sợ hết đồ ăn? Còn ngại chưa đủ gầy?”

Cậu vừa định mở miệng, người nọ đen mặt: “Ít nói nhảm, ăn!”

Đúng là phần tử độc tài!

Tần Qua bị nhét n khối thịt, còn bị người nọ cùng vú Trương một mềm nhũn một cứng rắn ép ăn nhiều hơn một chén cơm, xưa nay chưa từng no như vậy.

Cậu vốn muốn gọi xe về, người nọ không phân trần đã đem xe ra, đem nón bảo hiểm đội lên đầu cậu thô lỗ cài khoá lại.

Cậu chưa từng ngồi qua loại phương tiện giao thông nguy hiểm này, có chút khó khăn mà đứng bất động, người nọ cuối cùng phát hỏa: “Ngồi xe tôi chứ có phải biểu cậu đi chết đâu!”

Tần Qua bất đắc dĩ đi qua ngồi xuống, người nọ quay đầu nói: “Ôm chắc.” Cậu còn đang mờ mịt, tim đập mạnh và loạn nhịp, người nọ đơn giản nắm tay cậu đặt trên lưng tay kia thì dìu môtô, đạp động cơ cứ như vậy chạy ra ngoài.

Môtô màu đen ở chạng vạng bay nhanh, cậu bị hù dọa ôm chặt lấy thắt lưng người nọ, tay hắn cầm chặt tay cậu vẫn chưa dời ra.

“Cậu biết nhà của tôi ở đâu sao?” Cậu lớn tiếng hỏi.

Người nọ gật gật đầu.

Đèn đường mờ nhạt trong bóng đêm, một loại cảm xúc không hiểu tràn đầy trong lòng. Cậu chậm rãi quay mặt tựa vào trên lưng vững chắc của người nọ. Người nọ hơi hơi hoảng hốt mà quay đầu một chút, từ kính chiếc hậu nhìn cậu một cái.

Người nọ như là biết cậu đang lo lắng cái gì, cách cửa lớn khắc hoa mấy chục met thì dừng lại. Cậu đem nón bảo hiểm trả lại cho người nọ, thấp giọng nói câu “Cám ơn” rồi bước đi về phía trước. Lúc ấn chuông cửa quay đầu lại nhìn thoáng qua, người nọ vẫn đậu ở chỗ đó. Cậu vẫy vẫy tay rồi đi vào, đi vài bước mới nghe thấy tiếng môtơ gào thét một trận rồi đi xa.

***

Ngày hôm sau đến trường, Tần Qua cố ý nhìn cửa, hễ một người tiến vào thì cậu liền liếc mắt một cái xem có phải người nọ hay không. Đàm Tấn ngồi cùng bàn nhịn không được: “Cậu nhìn cửa hoài làm gì vậy? Có cái gì đẹp sao?” Lúc đó cậu mới vội vàng cúi đầu.

Cũng may người nọ hôm nay cuối cùng cũng đi học, lúc chuông vào học vang lên thì từ cánh cửa tiến vào, lập tức đi đến bàn cuối cùng. Làm như không biết cậu, đi qua bàn Tần Qua cũng không có chào hỏi. Tần Qua cũng không ngại, nếu cậu cùng Lâm Hi Liệt biểu hiện quen thuộc, nhất định sẽ bị Đàm Tấn niệm đến chết . Nhà Đàm Tấn cũng làm kinh doanh, cùng nhà cậu có lui tới buôn bán, nếu Đàm Tấn nói chuyện với cha cậu ta, cha Đàm Tấn sẽ cùng cha cậu nói chuỵên, khẳng định sẽ bị dạy bảo… Ai, hy vọng bệnh của người nọ tốt hơn rồi.

Thời điểm tan học Tần Qua lại bị mấy nữ sinh vây quanh, tiết mục này ba ngày hết hai ngày đều sẽ trình diễn. Đàm Tấn không biết nói gì tới cực điểm, cũng không thể mỗi lần đều bắt hắn hóa thân thành ác nhân đi. Đang lúc buồn bực, Lâm Hi Liệt cầm một quyển sách bài tập đi tới “ba” một tiếng ném lên bàn Tần Qua.

Mấy nữ sinh đang líu ríu lập tức im lặng, nhìn bộ dáng Lâm Hi Liệt lạnh như băng thức thời mà thu dọn bài tập chuồn đi.

Đàm Tấn trong lòng thật buồn bực: nữ sinh tuy rằng không dễ đối phó, nhưng người này lại càng không dễ chọc. Chúa ơi!

Người nọ lãnh đạm mà quét mắt liếc hắn một cái: “Cậu không đi? Cậu cũng có vấn đề muốn hỏi cậu ta?”

“Không có… Ách…” Đàm Tấn nghĩ thầm cậu quan tâm tôi làm cái gì, sẽ không phải cái ngừơi vạn năm không giao bài tập như cậu cũng có vấn đề muốn hỏi Tần Qua đi.

Tần Qua trong lòng thở dài: “Đàm Tấn, cậu đi trước đi.”

“Uh…” Cuối cùng lại không sợ chết mà bồi thêm một câu: “Cậu cẩn thận một chút.”

Người nọ lập tức ngồi xuống vị trí của Đàm Tấn, nói cũng không nói, trở mình xem bài tập. Tần Qua không biết hắn muốn làm cái gì, cũng không tiện bắt chuyện với hắn, đành phải đem bài tập ra làm.

Đợi cho học sinh quét dọn vệ sinh xong việc đều đi hết, người nọ mới mở miệng: “Bài này làm sao?”

“…” Cậu có chút sửng sốt.

Tần Qua nghĩ nếu Đàm Tấn ở bên cạnh nhất định sẽ kêu to “Trời ạ cho cái sét đánh chết tôi đi.” Hôm nay sắp có mưa to hay sao vậy.


“Sao vậy? Không phải cậu kêu tôi học tập cho tốt còn gì?”

1 nhận xét: