Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015

SHDN đệ tứ thập thất chương

Đệ tứ thập thất chương

Thời điểm tiểu thế tử Vương Duyên sắp tròn bách nhật, ý chỉ của Nguyên triều rốt cuộc đến.

Ngoài dự kiến của mọi người, Nguyên triều thế nhưng lại hạ ý chỉ: thái tử vị tạm thời để trống, lưu lại chờ phân phó.

Bởi vì đương thời tỉ suất anh nhi chết non rất cao, Nguyên triều bên kia giải thích nhỏ như vậy liền sắc lập thái tử, chỉ sợ hài tử này mệnh tiểu phúc bạc (đoản mạng), không thể gánh vác nổi thiên ý, không bằng đợi vài năm nữa, chờ tiểu thế tử niên kỉ lớn, thân tử cốt (cơ thể xương cốt) vững vàng, tư chất sơ hiển (bắt đầu lộ ra), bàn lại chuyện này.

SHDN đệ tứ thập lục chương

Đệ tứ thập lục chương

Danh tự của hài tử lập hảo, Vương liền sai người đi chuẩn bị nhập sổ đăng kí, tế tổ công cáo linh tinh. Đương nhiên, việc này còn phải nói cho Vương hậu một tiếng.

Vương hậu từ khi sinh hài tử, đến bây giờ vẫn chưa nhìn thấy thế tử một lần nào, trong lòng đã muốn kiềm chế không được. Thế nhưng nàng cao linh sản tử (sinh con lúc tuổi cao), lại là khó sinh, thân mình thật sự rất chậm khôi phục, bây giờ còn phải nằm trên giường, xuống không được. Mà hài tử quá nhỏ, hiện tại thời tiết còn chưa có hoàn toàn chuyển ấm, không tốt xuất môn, cho nên đành nhẫn nại chịu đựng. Bất quá vẫn là chuẩn bị rất nhiều thứ cho hài tử, cho người mang đến chỗ của Vương, để hài tử sử dụng. Đồng thời cũng tỏ vẻ, thời điểm khi hài tử được sắc phong thái tử, chính mình cũng sẽ tự thân viết thư cho Nguyên triều, thỉnh Nguyên triều sắc phong tôn vị của hài tử.

Có Vương hậu ủng hộ, sự tình tự nhiên như nước chảy thành sông. Vương cùng Yam đều là nghĩ như vậy.

SHDN đệ tứ thập ngũ chương

Đệ tứ thập ngũ chương

Yam sửng sốt một chút, nói: “Điện hạ, ý của ngài là…”

Vương nhìn hài tử, nhẹ giọng nói: “Hồng Lân, ngươi hẳn là có thể hiểu được ý tứ của ta. Hài tử này nếu đặt dưới danh nghĩa của Vương hậu, chính là trưởng tử của ta, tương lai có thể danh chính ngôn thuận kế thừa vương vị Triều Tiên. Hơn nữa Vương hậu lần này mất đi ái tử, ngươi ta cũng nên cho nàng một công đạo”

Yam trầm mặc một lát, nói: “Nếu hài tử đặt dưới danh nghĩa của Vương hậu, sẽ phải đưa đến trung nguyên điện nuôi nấng sao?”

Tròng mắt của Vương ánh lên một tia sáng lạnh.

SHDN đệ tứ thập tứ chương

Đệ tứ thập tứ chương

“Ngô ân—–”

Thanh âm kêu rên thê lương của Vương Hoàng nội cung ở ngoài cửa vẫn có thể nghe thấy.

Nội cung canh giữ ngoài cửa đều bị điều đi, Hoàng nội cung tự mình mở cửa đi vào, lại quay người khép cửa, rồi mới im lặng mà chạy vào tẩm thất.

Vương miệng cắn bố khăn, nhãn tình (đôi mắt) mở thật to, ánh mắt đăm đăm, hai tay gắt gao nắm chặt lấy đệm giường, động mạch trên cổ tay đều nổi lên.

SHDN đệ tứ thập tam chương

Đệ tứ thập tam chương

“Điện hạ. Điện hạ mau dùng sức, tự tử sắp đi ra!” Lúc này Vương thái y đột nhiên hô to lên.

Cái gì?

Vương đau đến ý thức đều mơ hồ, chỉ cảm thấy trong bụng đột nhiên bạo khởi (dâng lên) đau đớn kịch liệt, so với vừa rồi càng thêm mãnh liệt.