Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Ái hậu dư sinh Chương 26



Cả đêm làm mấy chai rượu vang vài thập niên, rượu đế mấy chục độ đối với Lâm Hi Liệt mà nói chỉ giống như uống nước. Nhưng trong phòng tràn ngập mùi rượu, các-bon-đi ô-xít, nhiệt khí cùng tiếng động lớn gần như bức điên hắn, còn phải áp chế buồn bực tiếp đãi đám người hai mặt kia. Bữa tiệc mới bắt đầu hắn đã tưởng nhớ con thỏ nhỏ thường xuyên đỏ mặt kia, lúc bữa tiệc chấm dứt, đi ra cửa bị đêm gió rét buốt thổi qua càng làm sâu sắc thêm nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm. Gần như hoàn toàn phụ thuộc vào bản năng không để đầu óc suy nghĩ, hắn lái xe thẳng tới trường học.
Lâm Hi Liệt từ nhỏ đã ở trong hoàn cảnh cô độc lớn lên, không phải không có bạn cùng lứa mà là bạn cùng lứa căn bản không dám chơi với hắn. Hắn một mình một người sống đến mười tám tuổi, đã sớm tập thành thói quen cô độc, đột nhiên một con thỏ ngốc ngốc chạy tới, còn có chút lo lắng hỏi hắn: “Buổi chiều cậu ngủ lâu như vậy, cậu bị bệnh sao?”
Hắn cảm thấy con thỏ nhỏ có lẽ sẽ sợ hắn, tránh không thân cận quá với con thỏ nhỏ, ai biết con thỏ nhỏ còn ngốc ngốc mà chạy đến nhà hắn, tự động nhảy vào miệng cọp, hắn liền càng không thể cứu vãn, thẳng đến đêm đó không khống chế được ăn nó.


Hắn biết hoàn cảnh của mình đặc thù, con thỏ nhỏ theo hắn có thể không có cà rốt ngon để ăn (=))), nhưng hắn lựa chọn tin tưởng chính mình. Nếu hai tay của hắn không thể bảo vệ bé thỏ mình âu yếm, vậy hắn cũng không gọi là Lâm Hi Liệt .
Cô ta hóa ra cũng biết chuyện con thỏ nhỏ, còn nhắc tới trong bữa tiệc, làm hắn lập tức không hiểu sao rất lo lắng cho con thỏ nhỏ, đêm nay nếu không thể nhìn thấy cậu, hắn quả thực không có cách nào yên lòng.
Bộ dáng con thỏ nhỏ thẹn thùng đỏ mặt quả thực làm hắn sôi sục huyết mạch, Lâm Hi Liệt vừa nghĩ đến điều này lại giẫm chân ga tăng tốc thêm một chút.
***
Không biết từ lúc nào, buổi tối Tần Qua sẽ không tắt điện thoại. Mẹ từng dạy cậu, nói di động có phóng xạ, buổi tối nhất định phải tắt máy. Trước kia khi ở nhà, buổi tối tắt máy thì cũng không sao cả, nhưng từ khi quen biết người nọ, cậu lo lắng sẽ bỏ qua tin nhắn hoặc điện thoại của người nọ, cho nên luôn mở máy 24 giờ, cho dù là lần trước trốn tránh vấn đề của người nọ, không dám bắt điện thoại của hắn, cũng chỉ là “Làm bộ không có nghe được”, chứ chưa bao giờ tắt máy.
Nhưng trên thực tế, Lâm Hi Liệt biết cậu luôn luôn ngủ sớm, sau 11 giờ thì hoàn toàn không gọi điện thoại, cũng không nhắn tin.
Hôm nay, là ngoại lệ đầu tiên.
Tần Qua đang ngủ mơ mơ màng màng, chợt nghe dưới gối “Zi zi” rung động. Cậu mắt nhắm mắt mở mò mò di động, vừa thấy trên màn hình hiện lên ba chữ “Lâm Hi Liệt”, lập tức ngồi dậy trở mình xuống giường, ra ban công nghe.
Trễ như vậy, người nọ có chuyện gì gấp sao? Chưa bao giờ gọi điện thoại trễ như vậy, làm cậu không hiểu mà có chút lo lắng.
Đi đến ban công vừa nhìn quả nhiên, xe người nọ đậu dưới lầu ký túc xá.
“Alo”
Đầu kia điện thoại như có như không truyền đến tiếng hít thở, nhưng vẫn không ai nói chuyện, Tần Qua lại “Alo” vài tiếng, nhớ tới trước kia xem một ít trong phim ảnh cẩu huyết lúc nam chính sắp chết gọi cho nữ chính cuộc điện thoại cuối cùng, cơ hồ đem cậu doạ sợ. Chẳng lẽ Lâm Hi Liệt cũng vừa mới bắn nhau ác liệt cả người đầy máu trở về mà… ? Tần Qua không dám nghĩ tiếp, ngay cả tay nắm di động cũng phát run, vừa muốn mở miệng nói chuyện, liền nghe thấy bên kia truyền đến một câu: “Anh nhớ em.”
Tần Qua chỉ cảm thấy máu đều tập trung lên đâm đầu “Ào” một tiếng toàn bộ lui xuống lại “Bùm” một cái mà toàn bộ nảy lên, mặt lập tức đỏ bừng, đầu óc lại giống một đoàn tương khét, hoàn toàn không biết nên phản ứng làm sao, cả người như thiếu máu mà nhũn ra, cũng sắp đứng không được.
Người nọ cũng không am hiểu nói lời ngon tiếng ngọt, ngay cả lúc dịu dàng cũng khoác thêm một lớp thô bạo. Tất cả lời nói ngọt ngào của người nọ cộng lại ( nếu “Cho em ba ngày để suy nghĩ” cũng coi như lời nói ngọt ngào) cũng không bằng cậu bị nữ sinh tỏ tình êm tai, nhưng cậu lại chẳng hiểu sao mà thực thích, thường thường nằm ở trên giường nhớ lại rồi chìm vào giấc ngủ .
Câu nói ngọt ngào nhất của người nọ chắc là nói khi tỏ tình “Anh muốn em làm vợ anh.” Cậu nghĩ đó đã là cực hạn của người nọ, nhưng hôm nay hơn nửa đêm một câu bộc bạch “Anh nhớ em ” hàm súc lại rõ ràng, gần như chuốc say cậu.
Đang lúc choáng váng hồ hồ bên kia lại truyền đến một câu: “Anh muốn gặp em.”

Lúc trước người nọ đều là ra mệnh lệnh “Xuống dưới”, lần này lại giống như đang khẩn cầu cậu, làm cho trong lòng Tần Qua mềm nhũn lại rối tinh rối mù, không kịp thông qua đại não đã hàm hồ đáp: “Anh… Anh chờ một chút…” Rồi mới trở lại phòng, vội vã mang thêm quần cùng áo khoác, cầm chìa khóa rồi kéo dép lê mở cửa xuống lầu.
Cậu gần như chạy nguyên một một đường, hai ba bậc thang thì chạy thành một, chưa từng vội vàng như thế.
Tần Qua đẩy ra cửa kí túc xá, bị lạnh gió thổi qua nhiệt độ trên mặt mới thoáng hạ xuống. Cậu có chút chần chờ đi về phía người nọ, bóng đêm dịu dàng, người nọ mặc tây trang màu xám đơn giản, thân hình cao ngất, tay trái đút vào túi quần, tay phải cầm di động, đứng ở dưới trụ đèn, đẹp như một bức tượng.
Lâm Hi Liệt rốt cuộc chờ không được, tiến lên vài bước ôm Tần Qua vào lồng ngực, giống như muốn đem cậu khảm chặt vào thân thể.
Đến khi nhìn đến bộ dáng Tần Qua chậm chạp lại ngơ ngác, trái tim xao động một đêm của Lâm Hi Liệt cuối cùng mới bình phục.
Tần Qua ở trong lồng ngực hắn gần như hô hấp khó khăn, nhưng cũng không giãy giụa, tùy ý hắn ôm, tựa như chia ly nhiều năm gặp lại.
Sau một lúc lâu, Tần Qua mới chậm rãi vòng qua thắt lưng Lâm Hi Liệt, dùng thanh âm như giọng mũi hỏi: “Anh sao vậy?”
“Nhớ em.” Lâm Hi Liệt hôn tóc cậu, sau đó buông tay ra, cởi ra áo khoác tây trang bao lấy Tần Qua.
“Không được gạt em, có phải xảy ra chuyện gì hay không?” Tần Qua có chút lo lắng, nam nhân sẽ không vô duyên vô cớ hơn nửa đêm chạy tới trường học, trên tây trang trên đều là mùi rượu.
“Không có gì.”
Thấy nam nhân không muốn nói, Tần Qua liền biết có hỏi cũng vô dụng, tuy rằng rất phá phong cảnh, nhưng lại nhịn không được nói: “Trễ như vậy rồi, mau về nghỉ ngơi đi. Anh… Anh có uống rượu phải không?”
“Đúng vậy , uống nhiều lắm không lái xe được, làm sao đây?” Lâm Hi Liệt luôn rất ghét ai quá quan tâm tới hắn, lúc nhỏ đã từng phát sinh qua xung đột với thầy giáo vì chuyện này, nhưng đối với Tần Qua đôi khi lải nhải không cần hút thuốc uống rượu gì đó hắn ngược lại thực hưởng thụ. Tuy rằng hắn vẫn tiếp tục hút thuốc uống rượu, nhưng hắn thích nghe Tần Qua nhắc nhở.
“Vậy sao anh tới đây được?” Mắt Tần Qua đều trợn tròn, “Uống rượu lái xe?”
“Ừ.”
Nhìn Lâm Hi Liệt một bộ không sao cả, Tần Qua quả thực vừa vội vừa tức: “Uống rượu lái xe sẽ dễ dàng gặp chuyện! Nếu gặp tai nạn thì làm sao?!”
Nam nhân miễn cưỡng cười: “Vậy em nói làm sao bây giờ? Ngủ giường ký túc xá của em?”
Tần Qua lại khó có thể ức chế mà đỏ mặt lên. Điều kiện ký túc xá bọn họ tuy rằng rất tốt, nhưng giường cũng chỉ đủ ngủ một người một mét tám. Lâm Hi Liệt ít nhất cũng mét tám lăm trở lên, ngủ trên đó sẽ như ngủ giường trẻ con. Nếu là hai người chen chúc vào tay chân sẽ duỗi không ra, người nọ chắc chắn sẽ lại đem cậu làm gối ôm…”Kia… cái kia sao có thể…”
Lâm Hi Liệt kiên nhẫn nửa ngày, cuối cùng ném mồi ra: “Vậy anh lái xe về, em theo giúp anh?”
“…” Nói nửa ngày chính là muốn cậu đến nhà hắn…”Ngày mai… có tiết học…”
“Anh đưa em quay lại.”
“…”

Không đợi cậu nói đồng ý, Lâm Hi Liệt đã mở cửa ghế phụ.
Tần Qua đỏ mặt trừng mắt nhìn Lâm Hi Liệt trong chốc lát, người nọ hoàn toàn đứng im bất động.
Không biết tại sao, đại khái là bị lời ngon tiếng ngọt của người nọ mê hoặc, đêm nay cậu không muốn trái ý người nọ. Tần Qua đấu tranh tư tưởng thật lâu, nhìn áo sơmi người nọ ở trong gió rét phần phật bay bay, mạnh mẽ quyết tâm ngồi vào ghế phụ.

Nếu sáng sớm Đàm Tấn dậy phát hiện không có ai, Vậy… vậy cũng chỉ có thể để ngày mai giải thích…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét