Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Ái hậu dư sinh Chương 75: Từ nay về sau



Lúc này đây, cậu còn cho rằng hắn đang làm ơn sao?
Kỳ thật hành động như vậy so với việc nhiệt tình giúp đỡ cũng chỉ cách nhau một đường kẻ. Cùng một loại, chỉ xem người trong cuộc muốn nghĩ sao thôi.
Lâm Hi Liệt không hề lộ diện mà ra tay giúp cậu một chuyện lớn như thế, nếu cậu còn nghĩ rằng đây là thủ đoạn bỉ ổi, thì quả không biết phải trái rồi.
Ngày mai… phải đi nói lời cám ơn với hắn.
Tần Qua do dự thật lâu mới quyết định đi mua một món quà đáp lễ. Tìm đến ân nhân nói lời cám ơn mà ngay cả quà cũng không mang, sẽ thành bộ dạng vô phép thế nào.
Nhưng thật ra chính cậu cũng không biết người nọ thích gì. Sau một hồi suy nghĩ, cậu quyết định mua một chiếc bật lửa. Sau khi tan ca Tần Qua dạo quanh các cửa hàng mua sắm lớn ở trung tâm thành phố thật tỉ mỉ, mới chọn được một chiếc hiệu Zippo*. Mặt tráng bạc sang trọng không chạm trổ hoa văn cầu kì, mang lại cảm giác cực kì giống người kia. Tần Qua thanh toán xong còn kêu người phục vụ gói cẩn thận vào hộp, rồi mới cầm túi lái xe về nhà.

Trên đường Đàm Tấn gọi điện, nói một tràng chúc mừng chúc mừng, “Xe đến trước núi ắt có đường” linh tinh. Tần Qua còn chưa nói với hắn biết việc này cũng là do người kia giúp đỡ.
Lúc về đến nhà, cha mẹ cậu đang ngồi bên bàn cơm, không khí không vui vẻ lắm.
Rõ ràng hôm nay đã giải quyết được một vấn đề lớn, tại sao cha mẹ thoạt nhìn lại không vui? Tần Qua nghi hoặc buông túi quà xuống rồi ngồi lên ghế.
“Ba, mẹ, con xin lỗi đã về trễ.”
“Ừm…” Tần cha gật đầu, “Đi đâu vậy? Gặp bạn gái à?”
“Không phải đâu ạ.”
“Con trai, con cũng 23 tuổi rồi, thế mà chưa lần nào dắt bạn gái về nhà ra mắt. Con chưa từng nghĩ tìm một người sao?
“…” Bạn gái? Sao đột nhiên cha lại nhắc tới việc này…”Vẫn chưa tìm được ai thích hợp ạ.”
Tần cha thử hỏi han: “Con thấy gia đình Cố Mộng thế nào?”
“…” Tần Qua bỗng nhiên cảm thấy lạnh lẽo.
“Tuổi con bé với con không cách nhau mấy, lại là bạn thời trung học, ba nghe nói các con từng đồng diễn trong ngày kỷ niệm thành lập trường. Nó là con nhà gia giáo, hai nhà cũng coi như môn đăng hộ đối. Ba nghe ba con bé nói, hình như nó cũng có ý với con nên ba thấy hai đứa sẽ rất hợp nhau.” Tần cha cười tủm tỉm sờ râu.
Tần Qua cúi đầu nhìn bát đũa gốm sứ trước mặt.
Cậu biết cha có ý gì rồi.
Không phải cha phát giác ra chuyện được người kia hỗ trợ, mà cha muốn dựng nên một cuộc hôn nhân thương mại. Sau này nếu xảy ra chuyện tương tự có thể nhờ gia đình bên kia cùng gánh vác. Đương nhiên, dã tâm lớn hơn nữa chính là thôn tính luôn công ty kia.
Có lẽ cha cậu đã có ý nghĩ này lâu rồi, chuyện lần này bất quá chỉ là chất xúc tác thôi.
Nếu như phải hi sinh vì lợi ích của gia đình, cậu không nên do dự chấp thuận.
“Con trai, con cảm thấy thế nào?” Tần cha thúc giục hỏi.
Ánh mắt Tần Qua liếc qua mẹ cậu như đang kéo cha một chút.
“Tốt ạ.” Tần Qua gắp miếng thịt trong bát, bắt đầu ăn cơm.
“Con trai, con…” Mẹ cậu nói đến một nửa, thấy cậu như vậy liền không lên tiếng nữa.
“Vậy bữa nào con và Cố Mộng gặp mặt đi, các con có hay nói chuyện với nhau không?”
“Con với cô ấy vẫn liên lạc với nhau.”
“Ah… Vậy…”
“Ba, phiền ba chọn một ngày lành để cầu hôn đi ạ.”
Thì ra cuối cùng… vẫn vô duyên với hắn…
Nếu mãi mãi không đến được với người đàn ông kia, cũng không thể yêu một người nào khác, vậy tốt nhất cậu nên lấy một cô gái nào hữu dụng đi. Sau đó dùng cả đời toàn tâm toàn ý đối tốt với cô ấy để bù lại.
“Việc này…”
Tần cha còn chưa nói xong, Tần Qua đã qua loa ăn xong rồi lên lầu. Ngay cả tiếng cha mẹ thấp giọng cãi nhau cũng không nghe thấy.
Nên sớm đối mặt với thực tại thôi.
Cho dù cậu có tha thứ cho Lâm Hi Liệt, bọn họ cũng không thể ở bên nhau.
Sáng sớm hôm sau, Tần Qua mang túi quà đến trụ sở Long Đằng.
Đẩy cửa vào phòng chủ tịch, Văn Thanh vẫn ngồi đó cúi đầu xem giấy tờ như lần trước gặp nhau. Thấy Tần Qua bước vào, anh ta lập tức đứng lên khách khí hỏi han: “Hôm nay cậu tới đây có chuyện gì vậy?”
Tần Qua do dự một chút, nói: “Tôi muốn tìm Lâm Hi Liệt để nói cám ơn, mấy ngày nay phiền các anh rồi.”
Văn Thanh nở nụ cười nhẹ: “Liệt ca hiếm khi đến công ty, anh ấy thường ở nhà làm việc.” Ý là Tần Qua muốn nói cám ơn phải tới nhà hắn.
“Cám ơn anh, lần sau tôi lại đến.”
Tần Qua thật sự không muốn một mình đối mặt với nam nhân. Dù thế nào Lâm Hi Liệt cũng phải tới công ty của hắn một lần chứ.
Vừa xoay người lại, liền nghe thấy Văn Thanh ở sau lưng cậu nói: “Nếu cậu đến nhà Liệt ca cám ơn, anh ấy sẽ rất vui.”
“…” Tần Qua do dự một chút rồi hỏi: “Lâm Hi Liệt ở… ?”
“Biệt thự kia.”
Nhất thời trái tim Tần Qua khẽ run lên.
“Vậy à… Cám ơn anh…”
Cho dù trong lòng ngàn vạn lần không muốn, Tần Qua vẫn lái xe tới cửa tiểu khu Lâm Hi Liệt ở. Cậu từng một thời thường xuyên ngồi trong xe hắn ra vào nơi này.
Bảy năm trôi qua, bảo vệ đã đổi người, bồn hoa đối diện cửa đã biến thành suối phun, hoa cỏ trong hoa viên cũng khác.
Thậm chí Tần Qua vẫn nhớ rõ biệt thự nào là của người kia.
Lần cuối cùng bảy năm trước đến ngôi nhà này, là lúc bắt gặp hắn đang ngoại tình. Còn giờ đây, lại tới để nói lời cám ơn. Số phận, quả thực trớ trêu.
“Cốc cốc” gõ cửa hai tiếng, rồi ấn chuông cửa, trong lòng Tần Qua có chút phức tạp. Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, đây sẽ là lần cuối cùng cậu gặp người đàn ông này, sau đó bọn họ đường ai nấy đi.
Cậu nhớ nhung hắn bảy năm trời, kết thúc lại như thế này đây.
Trải qua hết chuyện này rồi đến chuyện khác, từng người phải kết hôn sinh con đẻ cái, sống một cuộc sống bình thường. Mai sau có khi nào hội ngộ trên đường, sẽ thản nhiên nhẹ nhàng lướt qua nhau.
Người mở cửa là vú Trương.
Thấm thoát bảy năm, lưng bà đã còng, nếp nhăn đã hằn sâu.
Vú Trương vừa thấy mặt cậu thì vui sướng vô cùng, cười đến mức mắt híp thành một đường kẻ: “Cậu học sinh à, lâu lắm rồi cậu mới tới! Mau để vú Trương nhìn xem nào…”
Mặt mày Tần Qua co quắp mặc cho bà sờ tới sờ lui, trong lòng cũng có chút vui mừng lâu ngày gặp lại. Vú Trương đối với cậu tốt lắm, tựa như với người già với con cháu trong nhà.
“Cậu học sinh cao lớn rồi, cũng đẹp trai hơn! Đã lâu không tới, có phải đã quên bà già này rồi không?”
“…Dạ không…không có đâu ạ…”
“Lâu như vậy rồi cậu mới đến đây, làm vú Trương này nhớ muốn chết. Cả cậu chủ cũng rất nhớ cậu…”
“Vú Trương.” Phía sau bỗng nhiên vang lên một thanh âm trầm thấp.
“Aizz, vú biết rồi, vú đi pha trà.”
Vú Trương cười tủm tỉm kéo Tần Qua vào, đóng cửa lại rồi đi vào phòng bếp.
Từ sofa đứng lên, trên người còn khoác áo tắm màu xanh đậm, tóc hơi rủ xuống trán, hình như người nọ vừa mới rời giường không lâu, cả thân thể toát lên vẻ gợi cảm lại biếng nhác. Trên bàn đặt cốc cà phê, một đĩa điểm tâm nhỏ, cùng một quyển tạp chí để mở.
Tần Qua miễn cưỡng bình tĩnh, đặt hộp quà to lên bàn trà: “Hai chuyện lần này, đều cám ơn anh… Sau này có chuyện gì cần đến Tần thị, anh cứ việc mở miệng.”

Chương 76: Ái ân lần cuối

Lâm Hi Liệt thản nhiên đáp: “Không phải anh giúp công ty ba em, mà là giúp em.”
“…Vậy… Cám ơn anh… Món quà này, là cá nhân tôi mua tặng anh…”
“Như vậy là đủ sao?” Người đàn ông nhấc chân lướt qua bàn trà, đi đến trước mặt Tần Qua.
“…” Còn muốn như thế nào nữa?
Tần Qua không dám hỏi, cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn.
Người đàn ông đứng trước mặt cậu, dưới áo tắm hé mở da thịt như ẩn như hiện, có thể nhìn thấy đường cong rắn chắc của cơ bắp bên trong. Tình cảnh ám muội này làm tim Tần Qua lập tức đập nhanh hơn, tay không tự chủ được mà run rẩy.
Cậu chỉ muốn nói lời cám ơn thôi mà, sao lại thành thế này…?
“Em đã đến tận nhà anh, cũng nên tự hiểu chứ?”
Tuy rằng Tần Qua không biết người kia nói “Tự hiểu” là ý gì, nhưng trực giác của cậu cho thấy sự nguy hiểm. “Không có chuyện gì thì tôi đi trước…”
Vừa xoay người, cậu liền bị người đàn ông từ phía sau ôm lấy. Cánh tay mạnh mẽ choàng qua vai cậu, vây cả người cậu vào lòng. Sau lưng cậu chính là lồng ngực ấm áp của người kia.
Tần Qua nói không nên lời: “Anh…”
“Anh nhớ em …” Người kia thì thầm bên tai cậu.
“…”
Cái ôm quen thuộc, âm điệu quen thuộc, mắt Tần Qua nóng lên, thiếu chút nữa rơi lệ.
Khó có thể chịu nổi khi người đàn ông này tỏ ra dịu dàng như vậy. Lần trước cậu có thể miễn cưỡng chống cự được, còn lúc này đây quả thực trái tim đã không thể cứng rắn nổi nữa rồi.
Huống chi, cậu sẽ đính hôn.
Dù người này đã từng phản bội cậu hay không, hiện tại đều không còn ý nghĩa gì nữa rồi.
Vô luận là ôm ấp, hôn môi, van xin, sau này sẽ không bao giờ có nữa.
Đây là lần cuối cùng.
Trong ngực hắn nóng quá, Tần Qua cảm thấy nước mắt trực rơi.
Nụ hôn dồn dập rơi trên tóc, rồi chậm rãi từ sau tai đến hai má, cuối cùng mới là đôi môi.
Dù cố giãy giụa Tần Qua vẫn bị chôn chặt trong ngực người kia, có lẽ là cậu vốn chưa bao giờ có ý định giãy giụa.
Hai phiến môi bị ngậm mút kịch liệt, khớp hàm cũng quen thuộc bị ép mở ra, hương vị đàn ông tràn ngập khiến cả người Tần Qua run rẩy đến rơi lệ.
Cậu tưởng niệm ngày này đã lâu lắm rồi.
Lâm Hi Liệt không cho cậu thời gian do dự hay phản kháng, nghiêng đầu nói vọng tới phòng bếp một tiếng “Vú Trương chúng con lên lầu đây.”, xong ôm lấy cậu, xách hộp quà lên lầu.
Tần Qua còn đang hoảng hốt đã bị ném lên giường. Trong nháy mắt người kia đã cởi hết quần áo. Bên tai truyền đến tiếng vải ma xát loạt xoạt làm đầu óc cậu trở nên luống cuống.
Cậu chỉ định đến nói lời cám ơn thôi mà. Sao tình thế có thể phát triển đến mức này? Cậu hoàn toàn không ngờ được.
Cậu vừa muốn chạy trốn vừa muốn ở lại, trái tim đập như nổi trống, một giọng nói không ngừng thúc giục bên tai: “Chạy mau, chạy mau đi, nếu không sẽ không kịp nữa đâu!” Nhưng cậu không thể di chuyển chút nào.
Cuộc đời của cậu từ trước đến nay gần như đã diễn ra theo sự kì vọng của ba mẹ, sau này sẽ phải sống càng thêm nghiêm túc. Một bình thường có thể lấy cô gái mình thích, còn cậu, cưới vợ sinh con đều dưới sự sắp đặt vì lợi ích của bố mẹ. Ngay cả tự do của một người bình thường cũng không có.
Hãy để cậu phóng túng một lần cuối này đi…
Da mặt bỗng nhiên được dịu dàng chạm vào, giống như có cơn gió nhẹ lướt qua cánh hoa. Tiếng nói người kia trầm thấp như thôi miên từ phía trên vang lên: “Sao lại làm bộ dáng nhứ sắp phải chịu chết vậy? Đừng nói với anh là em định dùng thân thể mình để trả ơn.”
Tần Qua nhắm mắt lắc đầu.
“Trông em như vậy không giống đã tha thứ cho anh.”
“…”
“Quên đi, để em tự nhiên được cũng không phải ngày một ngày hai.” Nguyện ý cho hắn ôm, chính là tha thứ cho hắn đi.
Lâm Hi Liệt khẽ vuốt tóc cậu, cúi người xuống.
Nụ hôn bắt đầu từ trên môi trải rộng xuống cổ, ngực, đầu vú, rốn, cuối cùng tới nơi đã hơi ngẩng đầu.
Tính cụ được khoang miệng ấm áp bao phủ, miệng và yết hầu cùng nhau đè ép lấy lòng, khoái cảm tăng vọt khiến Tần Qua gần như lập tức cao trào.
Mấy năm nay cậu cũng từng muốn phát tiết, nhưng đều dùng nước lạnh áp chế đi coi như xong. Giờ đây đột nhiên bị người đàn ông này hầu hạ như thế, làm sao cậu chịu được.
Người kia có thân phận địa vị cao quý như thế nào, lại hạ mình khẩu giao cho cậu.
Nghĩ đến đây, quả thực cậu sắp tha thứ cho hắn rồi.
Tần Qua luồn tay vào tóc người kia, gắt gao kéo. Cắn môi cũng vô dụng. Hắn chỉ nhẹ nhàng hút một cái cậu đã ‘nhất tiết ngàn dặm’. (=)))
“Nồng thật… Mấy năm nay em chưa từng làm phải không?”
Tần Qua che mặt ửng đỏ gật gật đầu.
Hắn dịu dàng hôn lên xương quai xanh của cậu: “Không có tinh dịch đàn ông làm dịu, sao em có thể trở nên hấp dẫn nhiều như vậy? Hm?”
Tần Qua không nói lời nào, mặt lại càng đỏ hơn.
Lâm Hi Liệt từng tấc từng tấc vuốt ve thân thể dưới thân. Ấm áp lại chân thật.
Cơ thể Tần Qua lúc thiếu niên vừa tinh tế lại mềm dẻo, hiện tại đã trưởng thành, khung xương lớn hơn lại càng thêm quyến rũ động lòng người. Tần Qua không gầy lắm, nơi nào nên có thịt thì bóng loáng mượt mà. Làn da trắng nõn non mịn, bởi vì thẹn thùng mà như được nhộm màu đỏ ửng, khiến hắn miệng lưỡi khô khốc, phía dưới đã sớm cứng rắn như sắt.
Lâm Hi Liệt lấy ngón tay còn dính tinh dịch nóng ấm của cậu chậm rãi luồn vào bí khẩu.
Thân thể đã lâu không quan hệ, giờ bị dị vật xâm nhập theo phản xạ liền co chặt lại. Hắn phải mất chút khí lực mới làm dũng đạo giãn ra được, sau đó từ từ đút thêm hai ngón tay.
“Quả thật lâu rồi không làm.” Khóe miệng người đàn ông mang theo ý cười, nhưng trong nháy mắt đã thu lại: “… Em nhẫn nại một chút, anh có thể sẽ hơi mạnh.”
Tần Qua còn chưa có hiểu được lời này có ý gì, tiểu huyệt đã bị một thứ nóng rực thật lớn tiến vào. Tiếp theo là một chuỗi đâm rút điên cuồng liên tục, cậu lập tức thét lên vì đau: “A! … A… Đừng! Không được! …”

Chương 77: Ái ân lần cuối (2)

Thân thể đã lâu chưa làm, sao chịu được tần suất rút ra đâm vào của người kia, Tần Qua thiếu chút nữa không thở nổi.
Hai chân cậu bị người nọ đặt lên vai. Thân thể uốn cong đến cực hạn, giống như con rối bất lực bị người kia ghim trên giường, tim phổi dường như sắp nhảy khỏi lồng ngực. Cảm giác giống như chạy 800 mét liền một lúc, hô hấp không còn ổn định, chỉ có thể miễn cưỡng thở dốc.
Người đàn ông này điên rồi sao. Chẳng lẽ hắn đang trả thù cho cái tát mấy ngày trước?
Tần Qua cắn chặt răng nắm ra giường, nhưng lại bị người kia cúi xuống hôn mút mà khiêu mở ra. Đồng thời hắn còn luật động di chuyển ác liệt hơn, khiến Tần Qua gần như tắt thở, mất khí lực thật lớn mới miễn cưỡng nói: “Anh… Anh chậm một chút…”
“Chậm một chút?” Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cậu, như nghe được chuyện gì nực cười lắm : “Em đã bức anh nghẹn bảy năm, bây giờ lại kêu anh chậm một chút? Em muốn anh bị nghẹn chết sao? Hả?” Dứt lời hung hăng đâm một cái.
“Anh…Ư! …” Tần Qua vừa định chất vấn hắn đã bị hắn liên tiếp kích thích đến mức thở cũng khó, nói chi là phát ra tiếng.
“Thiếu chút nữa là anh đã mua vé máy bay sang Mỹ làm em, mẹ nó, bây giờ em còn kêu anh chậm một chút?!”
Vừa nghe thấy cậu nói thô tục của hắn, Tần Qua không thể ức chế mà run rẩy cả người. Tính cụ mới vì đau đớn mà mềm xuống nay lại mạnh mẽ đứng lên.
Bình thường cậu nghe bọn Đàm Tấn nói chuyện cũng sẽ nhắc đến “sex”, nhưng chỉ lúc nghe người đàn ông này nói “Làm em”, mới cảm thấy thân thể nóng lên như nhũn ra, cả mắt cũng ẩm ướt.
Chẳng lẽ đây cũng là ma chú của hắn?
Nếu đúng như lời hắn nói, chẳng lẽ trong bảy năm qua người đàn ông này cũng có ý nghĩ muốn cậu? Tần Qua tự cười nhạo chính mình, bây giờ vẫn còn ôm vọng tưởng với người này.
Đôi mày Lâm Hi Liệt nhíu chặt. Tần Qua cảm thấy gương mặt như tạc tượng của hắn tựa hồ còn sắc cạnh hơn trước kia. Ngay cả khi trầm mê trong tình dục cũng đẹp đến mức nghẹt thở. Sợi tóc rũ xuống trán ướt mồ hôi, đôi con ngươi sáng lên.
Tần Qua nhìn chăm chăm vào gương mặt người đối diện. Chiều dài lông mày, màu mắt, độ cong lông mi cuối cùng là đôi môi… Cậu muốn khắc ghi mỗi tấc trên gương mặt người đàn ông này.
Cậu không có ảnh chụp của hắn.
Chỉ có thể ghi nhớ người này trong trái tim.
Cho dù bảy năm đã trôi qua, hình ảnh người đàn ông này trong lòng cậu chưa phút nào phai mờ. Cậu vẫn luôn sợ hãi nhiều năm sau, cậu sẽ quên mất hắn.
Môi người kia ở trên thân thể cậu điên cuồng ma xát, liếm mút, để lại dấu hôn. Trên làn da bạch ngọc xuất hiện vô số hồng ngân, tạo nên vẻ đẹp kỳ dị vừa rực rỡ vừa quyến rũ.
Chiếc giường bị lay động phát ra tiếng ‘kẽo kẹt’, Tần Qua có chút sợ hãi giường sẽ sập xuống. Mà người kia lại vô cùng hưng phấn, lật Tần Qua nằm úp sấp, nắm thắt lưng lên khiến cậu quỳ xuống, từ phía sau đâm vào. Ngay cả nội tạng cũng bị đâm thủng mất.
Thật sự quá sâu.
Bảy năm xa cách, nơi đó của hắn tựa hồ trở nên thô dài hơn, lực đạo cùng tần suất thật đáng sợ. Từng đợt từng đợt đâm vào, như đồ chơi mát xa chạy bằng điện, không biết mệt mỏi.
Tay phải hắn thô lỗ xoa nắn tính cụ đã rỉ chất lỏng của Tần Qua, dễ dàng đưa cậu lên cao trào lần hai. Phía sau Tần Qua theo phản xạ mà co chặt, không thể khống chế tự động hút vào lưỡi dao thịt của người đàn ông, chỉ nghe thấy hắn ghé vào lỗ tai cậu thở dốc ngày càng nặng, thậm chí một ngụm cắn lỗ tai cậu: “Kĩ thuật của em thật tốt, làm cho anh nửa giờ đã lên đỉnh. Lại có kỉ lục mới để ghi lại rồi.”
Cả người Tần Qua run rẩy, phía sau siết càng chặt hơn. Cậu cảm thấy chỗ sâu trong cơ thể nóng rực lên, nóng đến mức cậu từng ngụm từng ngụm thở dốc. Mồ hôi túa ra ẩm ướt như mới từ trong nước đi lên.
Nghĩ đến sau lần tình ái này, bọn họ sẽ mãi mãi mỗi người một phương, trái tim Tần Qua từng đợt nhói lên.
Mặc dù người đàn ông này đã phản bội cậu, nhưng cậu vẫn còn yêu hắn, vẫn còn muốn hắn. Nếu một ngày kia, có thể trở lại bên hắn thì thật tốt.
Sau khi cậu đi khỏi, sẽ lại có người thay chỗ cậu trên giường hắn. Mà không, có lẽ trong bảy năm qua, vòng tay hắn đã sớm ôm vô số người rồi. Chỉ là nghĩ đến tình cảnh như vậy, trái tim Tần Qua như bị xé rách.
Cậu nhớ quá… cảm giác bị người đàn ông nay làm chết trên giường. =,=
Như vậy thì chuyện gì cũng không phải đối mặt, chuyện gì cũng không phải thương tâm…
Không cần kết hôn với Cố Mộng, không cần đối mặt với bộ dáng phẫn nộ của cha, không cần đối mặt với áp lực nặng nề của công ty. Mãi mãi nằm trong lồng ngực người này, vĩnh viễn tận hưởng hạnh phúc.
Tần Qua nắm chặt ra giường dưới thân. Nước mắt chảy xuống lập tức được chăn mền thấm hết, chỉ đọng lại một vệt nước.
Người kia nằm trên người cậu, mặt dán lên lưng cậu thở dốc, nghỉ ngơi trong chốc lát lại nhổm dậy hôn lưng cậu.
Lưng Tần Qua rất đẹp, làn da trắng nõn mịn màng, không tì vết. Cơ thể cân đối vừa vặn, không như mấy cậu con trai gầy nhom đụng vào toàn thấy xương sườn. Dọc theo sống lưng đi xuống, hai bên xương bướm nhô ra, như sắp mọc cánh bay đi. (miêu với chả tả_ _!!!)
Cậu là thiên sứ của hắn.
Cho dù phải bẻ gãy cánh của cậu, cho dù phải xuống địa ngục, hắn cũng không cho cậu có cơ hội bay đi.
Hiện tại hắn chỉ muốn đem thiên sứ của hắn đập vụn, làm đến chết ngất đi, làm đến cả người đều dính đầy tinh dịch của hắn, làm tới khi nơi đó không thể khép lại. Thậm chí hắn muốn lập tức dẫn cậu đến khu resort cao cấp mới ở Vịnh Nước Cạn* (PR =,=), dùng dây xích khóa cậu lại, mỗi ngày làm cậu, bỏ mặc công ty, quên đi cha mẹ phiền phức.
Hắn như phát điên mà muốn ngược đãi cậu trong khi làm tình, rồi lại phát điên mà muốn cưng chiều, quý trọng, yêu thương cậu.
Lâm Hi Liệt kéo Tần Qua, dựa vào đầu giường ôm cậu vào lòng. Tính cụ còn chưa rời khỏi thân thể lại tiếp tục đâm vào, đâm đến mức Tần Qua muốn ngất đi.
Ngay cả sức lực bám lên vai người kia cũng không có, cậu chỉ có thể dựa vào ngực người kia, mặc cho hắn quấy đảo lung tung trong cơ thể cậu, khi bị ép quá mạnh mới nức nở một tiếng.
Người kia hung hăng ghìm cậu vào lòng, khiến ngực cậu dính chặt vào ngực hắn. Tần Qua lo lắng mình sẽ bị ép chết, rồi trong một thoáng lại cảm thấy như vậy cũng không tồi.
Lần thứ hai người kia tiết ra, Tần Qua gần như đã mất ý thức. Trong lúc mơ màng nghe thấy hắn ác ý nói nhỏ bên tai: “Sớm biết vậy đã làm chết em…” Trái tim cậu run rẩy, sau đó không còn nghe thấy gì nữa, hoàn toàn chìm vào bóng đêm.
***
Lông mi Tần Qua khẽ động đậy rồi mở mắt.
Đập vào mắt chính là thân thể người kia.
Cậu vẫn đang được người kia ôm trong lồng ngực, ấm áp dào dạt. Dưới thân khô ráo, dường như đã được lau rửa qua. Chỉ là chỗ kia… còn sưng đau nóng rực.
Tần Qua chậm chạp chống người ngồi dậy. Cảm giác đau mỏi từ phần eo lập tức lan ra toàn thân, cánh tay sắp chống đỡ không nổi thân thể. Đúng lúc cậu lung lay sắp đổ thì được người kia vươn tay ôm lấy, hôn lên mặt hỏi: “Muốn làm gì? Đói bụng à?”
Tần Qua lắc đầu, thấp giọng nói: “Tôi… phải về…”
“Anh đưa em về.”
“Không cần, tôi lái xe tới.”
“Được rồi.”
Lâm Hi Liệt cuối cùng cũng ăn được người yêu bấy lâu nay, tâm tình vui vẻ đáp ứng. Rời giường nhặt quần áo giúp Tần Qua mặc vào từng chiếc một, ngay cả nút áo cũng cài lần lượt.
“Đổi quần lót CK rồi à?”
“…”
Trong lúc mặc đồ Tần Qua liếc qua một bên, bỗng nhiên thấy đầu giường có một khung ảnh, bên trong là ảnh chụp của cậu. Lúc ấy ở bờ biển H đảo, cậu đang cười tươi, vẻ mặt vô cùng sáng lạn.
Không biết người kia chụp cậu lúc nào. Bỗng chốc, cậu cảm thấy hốc mắt bắt đầu ươn ướt.
Lâm Hi Liệt giúp Tần Qua mặc quần áo xong, mới tùy tiện khoát lên cái áo tắm, đứng dậy đưa cậu xuống lầu.
“Em mua cái bật lửa đẹp lắm. Anh rất thích.”
“… Ừm… Thích là tốt rồi.”
Đúng ra mà nói, chỉ cần là thứ Tần Qua mua, không có thứ mà Lâm Hi Liệt không thích.(╯▽╰)
Đi tới cửa, Tần Qua cúi đầu nói: “Mấy ngày tới… Đừng đến tìm tôi…”
“Đã biết, gần đây em đang bận rộn.” Người kia chống cửa.”Công ty nhà em hoạt động thuận lợi rồi nói tiếp.”
“Uh…”
Tần Qua không nghĩ tới hắn lại nói như vậy. Cậu do dự một chút, rồi nhẹ nhàng ôm người kia một cái.
“Được rồi, em còn tiếp tục anh sẽ không cho em đi đâu.”
Nghe vậy Tần Qua vội vàng chạy nhanh xuống cầu thang, rồi quay đầu nhìn lại.
Lâm Hi Liệt đứng chống tay lên cửa cửa, nhăn mày, tỏ vẻ vô cùng khó chịu.
Mắt Tần Qua cay đến sắp rơi lệ. Cậu gật đầu một cái, rồi quay đầu đi tiếp, cho đến khi bóng dáng cậu biến mất khỏi tầm mắt của người kia.

Tạm biệt, tình yêu của em.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét