Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Ái hậu dư sinh Chương 81: Rùng mình



Tần Qua mờ mịt từ trong cơn mê tỉnh lại.

Cả người cậu trần trụi nằm úp sấp trên giường. Da thịt tràn ngập dấu nhéo, dấu hôn, thậm chí dấu răng. Hạ thể dính đầy tinh dịch, trên người đâu đâu cũng thấy dấu vết của người kia.

Nhớ lại… Sau khi nghe hắn tuyên bố một câu kia xong thì cậu hôn mê bất tỉnh, rồi trong lúc hắn đâm đâm rút rút không biết mệt mỏi mà tỉnh lại.

Cậu đã không thể đếm được cậu cùng người kia đến tột cùng đã thay đổi bao nhiêu tư thế.

Bây giờ hắn vẫn còn trong cơ thể cậu luật động di chuyển.

Người đàn ông này thật sự muốn làm cậu chết khô trên giường sao…

Mặt của cậu ma xát ra giường, thắt lưng đau đến sắp đứt. Hai điểm trước ngực sưng đỏ, chạm vào một chút thôi đã khiến toàn thân đau. Tính cụ run rẩy đã bắn không bắn được gì nữa rồi. Đùi trong co rút, tiểu huyệt bị ma xát đến không còn cảm giác. Tính cụ của người kia đã ở trong cơ thể cậu bắn hai lần rồi mà vẫn cứng như sắt.

Cậu thật sự sợ hãi ngay cả ruột cũng sẽ bị người này đâm thủng.

Tại sao lại tỉnh lại, lúc trước bị ngất đi thật tốt…

Ngay cả rên rỉ Tần Qua cũng không còn khí lực. Lúc bị đâm mạnh quá mới nức nở hai tiếng.

Người kia hình như nhận ra cậu đã tỉnh. Bỗng nhiên bao lấy tính cụ đã mềm xuống của cậu vào lòng bàn tay mơn trớn di chuyển.

Tần Qua chảy nước mắt lắc đầu: “Đừng… Cầu xin anh… Bỏ qua cho em…”

“Em còn muốn lấy người phụ nữ kia nữa không?”

Tần Qua nức nở thật lâu cuối cùng mới nói ra hai chữ: “… Sẽ không “

“Thật không ?”

“… Thật sự sẽ không…”

“Hiện tại đã biết em thuộc về ai chưa?”

“Biết… em… thuộc về anh…”

“Ai?”

“Lâm Hi Liệt … Ông xã …”

“Tốt lắm.”

Hai mắt Tần Qua đã bị nước mắt làm cho mơ hồ. Cậu nghĩ rằng sự trừng phạt này đã kết thúc, không ngờ người đàn ông này vẫn chưa buông tha cậu, tiếp tục tra tấn tính cụ đã bắn quá nhiều lần của cậu. Khoái cảm chạy xuống phía dưới, loại cảm giác sắp bùng nổ này, cũng là cảm giác sắp bắn tinh…

Tần Qua hoảng sợ tới cực điểm, cổ họng khàn khàn kêu lên: “Không… Lâm Hi Liệt… Không cần! … Em đáp ứng anh rồi! …”

“Sợ gì, bộ dáng nào của em mà anh chưa thấy qua.”

“Không! … A a a! …”

Chất lỏng ấm áp theo đầu khấc bắn ra. Cả người Tần Qua đều run rẩy. Xấu hổ điên cuồng như cơn bão quét qua tâm trí cậu. Cậu gấp đến nộ hỏa công tâm, ngất xỉu ngay tại chỗ. (=)))

***

Lần thứ hai Tần Qua mở mắt đã là buổi chiều.

Cả người đau mỏi như bị xe tải nghiền qua. Nhưng dù sao cậu đã được tắm rửa, vị trí sử dụng quá độ kia có cảm giác thanh thanh mát mát, hình như đã được bôi thuốc.

Người kia dựa vào đầu giường ngồi cạnh cậu, tay trái vòng qua cổ cậu, như có như không vuốt tóc cậu, tay phải cầm chuột điều khiển Laptop.

Tần Qua lại nhắm mắt một hồi lâu mới chậm rãi mở ra.

Lâm Hi Liệt lập tức phát hiện, để Laptop qua một bên rồi làm hành động muốn dìu cậu ngồi dậy. Nhưng Tần Qua nhẹ nhàng lách người, tránh khỏi bàn tay sắp chạm tới eo cậu, chậm rãi xốc chăn lên, muốn từ bên kia xuống giường.

Chỉ vài động tác như vậy thôi đã hao tổn hết sức lực của cậu.

Lâm Hi Liệt nhíu mày nhìn bóng dáng đơn bạc của người yêu bé nhỏ. Lúc chân Tần Qua chạm đến sàn nhà thì hắn vươn tay đem người nhẹ nhàng ôm về, đầu đặt lên vai cậu mềm giọng nói: “Ngày hôm qua là anh giận đến mất lí trí.”

Giống như không nghe thấy gì, Tần Qua nhẹ nhàng tránh tay hắn, tiếp tục cố gắng chuyển động thắt lưng đau đớn muốn xuống giường. Lâm Hi Liệt không tiếp tục ngăn lại nữa, chỉ xốc chăn lên, xuống giường tìm một bộ đồ ngủ bông ấm áp trong tủ quần áo. Từ bảy năm trước, Lâm Hi Liệt mỗi lần đi mua sắm chỉ cần nhìn thấy quần áo, giầy dép nào phù hợp với dáng người Tần Qua đều sẽ mua về. Thế là theo thời gian, tủ quần áo ở biệt thự cũ đã chứa đầy quần áo của Tần Qua. Hơn mười ngày trước hắn đã chuyển một phần đến Vịnh Nước Cạn.

Lâm Hi Liệt cầm áo ngủ đứng ở một bên cũng không làm Tần Qua thèm liếc một cái. Cậu lê thân thể mỏi nhừ tìm kiếm cả phòng, cuối cùng mới thấy ở thùng rác trong phòng tắm có lễ phục màu trắng bị vo viên nhàu nát.

Tần Qua nhặt lễ phục trong thùng rác ra, người kia nhìn thấy nhíu mày giật lại ném đi, rồi ôm cậu về phòng.

Trên giường bày hơn mười kiểu quần áo các loại: áo len, sơmi, áo nỉ, áo khoác, quần jean,.. Tần Qua tùy tiện cầm một cái, ngồi bên giường chậm rãi mặc vào. Mỗi lần Lâm Hi Liệt đưa tay muốn giúp đều bị cậu lách mình cự tuyệt. Lâm Hi Liệt bất đắc dĩ nhíu mày, từ tủ quần áo lấy ra một đôi giày đơn giản. Thừa dịp Tần Qua đang mặc quần áo, hắn ngồi xuống thay cậu mang tất, rồi nắm cổ chân cậu xỏ giày vào.

Tần Qua mặc xong, vẫn không nhìn Lâm Hi Liệt một lần nào, cũng không nói năng gì, đứng dậy đẩy cửa xuống lầu. Lâm Hi Liệt không còn cách nào chỉ có thể đi phía sau hỏi cậu: “Người có đau không?” “Em đói bụng chưa? Phòng bếp có làm canh gà, uống một chút ấm dạ dày đi… . Em muốn ăn gì?”

Tần Qua không trả lời mà đi thẳng ra cửa. Qua phòng khách, đài phun nước và hàng cây, cậu đi đến cửa lớn, bốn gã bảo vệ mang đồ đen lập tức cúi đầu nói: “Tần thiếu gia, thật xin lỗi, chúng tôi không thể để cậu ra ngoài.”

Tần Qua như là không nghe thấy gì còn muốn đi tiếp, trong khoảnh khắc đã bị người kia ôm lấy mang vào nhà.

Từ buổi chiều cho đến chạng vạng, hai người vẫn chìm trong chiến tranh lạnh. Tần Qua không nói một câu, mà Lâm Hi Liệt vốn cũng là người kiệm lời. Hắn thử đơn giản giải thích vài câu, Tần Qua vẫn chỉ cúi đầu nhìn chăm chăm vào bàn tay đặt trên đầu gối, trong mắt tựa hồ không hề dao động.

Trong lòng Lâm Hi Liệt liền rõ ràng, lần này hắn đã làm người yêu giận thật rồi. Tần Qua thoạt nhìn rất ôn hòa, chuyện bình thường cậu đều có thể thuận theo ý hắn, nhưng một khi cố chấp mười con trâu cũng kéo không lại. Lúc này cứng rắn hay mềm mỏng đối với cậu đều không có tác dụng. Mặc dù nắm giữ trong tay cả thương trường lẫn hắc đạo nhưng gặp phải loại tình huống này Lâm Hi Liệt lại không biết xử trí thế nào.

Ngày hôm qua hắn thật sự rất tức giận.

Bảy năm nay, hắn vẫn luôn theo dõi nhất cử nhất động của người yêu, phái ba người ở phân hội Mỹ chú ý Tần Qua. Tuy rằng phân hội ở Mỹ không giống Hồng bang ở thành phố A mánh khoé thông thiên, có thể báo cáo chi tiết mấy vạn chữ về hoạt động cá nhân một ngày của Tần Qua, nhưng tình hình như thế nào đại khái Lâm Hi Liệt cũng biết.

Nhất là tin tức “không có bạn gái” làm hắn sung sướng hết sức.

Khi biết Tần Qua về nước làm việc, Lâm Hi Liệt liền quyết định, vô luận dùng thủ đoạn gì cũng phải đem người yêu cướp về.

Thời thế hiện nay không hề giống ngày xưa. Ở thành phố A này không còn ai có thể khống chế được hành động của hắn nữa.

Đầu tiên hắn bắt lấy cơ hội chuyện của Đàm Tấn, rồi sắp đặt cho ba cổ đông kia mang tiền bỏ trốn, sau đó ra mặt giúp đỡ khiến Tần Qua mang quà tới tận cửa cám ơn. Khi ấy ngay cả ôm hôn cậu cũng không cự tuyệt làm hắn vui mừng quá đỗi, dễ dàng bị mê hoặc, nhất thời thả lỏng theo dõi cậu.

Kết quả chính là đến ngày đính hôn của cậu hắn mới nhận được báo cáo!

Chương 82: Giằng co

Giờ phút ấy trước mắt hắn tối sầm.

Nếu người báo cáo không phải là Văn Thanh, mà là một người nào khác có lẽ đã bị hắn quăng cho một cái tát.

Thật sự nằm mơ cũng không tưởng nổi, hắn đợi cậu một tháng rốt cục lại nhận được tin tức như thế.

Một tháng trước người mang quà được đóng gói tinh xảo đến tìm hắn là ai? Người hắn ôm cũng không cự tuyệt là ai? Người gắt gao ôm cổ hắn là ai? Lúc cao trào còn ngượng ngùng hôn đáp lại hắn là ai? Người trước khi rời đi còn quay đầu lại nhìn hắn là ai kia chứ?!

Tần Qua, em nên đi làm diễn viên.

Diễn thật xuất sắc. Lừa hắn đến thê thảm.

Hắn còn nghĩ cậu đã tha thứ cho hắn, vui mừng thật lâu, hí hửng mang quần áo từ biệt thự cũ kia đến khu nhà cao cấp này. Ngay cả bọn đàn em cũng bàn tán gần đây không biết đại ca xảy ra chuyện gì mà “ôn hòa” hơn trước rất nhiều. kết quả thì sao? 

Hóa ra người ta bên kia đã sớm đặt hôn sự, để hắn một mình ở đây chưa biết gì mà cười ngây ngô.

Lúc nào hắn cũng mang di động bên người, chưa bao giờ để chế độ yên tĩnh, chờ mong người yêu lúc nào đó sẽ gọi điện thoại nói muốn gặp mặt.

Kết quả thì sao, rốt cục từ đầu đến cuối hắn chỉ là một thằng ngốc!

Bị người yêu hoàn toàn phản bội, không nói một lời.

Hắn là đại ca xã hội đen, là rất lớn rất mạnh, là một tay che trời. Nhưng không phải hắn không có nhược điểm, không phải hắn không bị uy hiếp. Mà người duy nhất biết nơi yếu đuối trong lòng hắn đã đâm hắn một đao đau đớn.

Cho dù khinh thường hắn, cho dù thế nào cũng không muốn ở bên hắn thì tại sao lại đến tìm hắn, tại sao lại cho hắn hy vọng?! Sao không đối xử với hắn như lần ở phòng khám kia, cho hắn một bạt tai?

Chẳng lẽ đây là cách Tần Qua trả thù sao?

Nhưng lúc trước hắn cùng Phạm Hi Văn diễn trò là có lí do, tên kia khẩu giao cho hắn cũng không phải là hắn tự nguyện!

Cực độ khiếp sợ, bi thương, tức giận, cuối cùng chỉ còn lại sự phẫn nộ.

Đầu óc Lâm Hi Liệt như bị nung lên như nồi nước sôi. Ngay lập tức hắn mang người đến nơi tổ chức đính hôn, đồng thời sắp xếp một nhóm người dùng xe có rèm che cướp cô dâu, chạy đến vùng ngoại ô hoang vắng thì dừng lại. Giữa đại sảnh không tìm được người, Lâm Hi Liệt luống cuống như rắn mất đầu tìm giám đốc khách sạn, hỏi Tần Qua ở đâu.

Vậy mà người yêu của hắn lại đang đứng trước gương sửa sang quần áo, chuẩn bị trở thành chú rể của người khác.

Lâm Hi Liệt phải dùng đến ý chí lớn nhất mới có thể kiềm chế không đem Tần Qua nuốt sống ngay tại chỗ. Sau đó hắn mang Tần Qua đi ra từ lối thoát hiểm mà không phải theo hướng sảnh chính, cũng đã là cho Tần Qua và gia đình cậu mặt mũi.

Tiếp theo mọi chuyện diễn ra như trong phim truyền hình. Hắn giam lỏng, cường bạo cậu. Đợi cho sự phẫn nộ cùng dục hỏa của hắn đều phát tiết xong thì Tần Qua đã sớm chết ngất rồi.

Hắn dịu dàng từng chút từng chút một tẩy rửa thân thể người yêu, vừa đau lòng mà hôn môi người yêu một lần. Lúc xong mặt trời đã mọc.

Khi ấy hắn biết, giữa bọn họ đã hoàn toàn xong rồi.

Dựa vào tính tình của Tần Qua, sự việc đến mức này gần như đã không còn đường quay lại.

Nhưng hắn cũng không thể buông tay. Cho dù cậu có oán hận hắn.

Hắn không nghĩ rằng Tần Qua lại đoạn tuyệt như thế. Từ lúc rời giường đến tận bây giờ, vô luận hắn khuyên nhủ ra sao, xin lỗi thế nào, một miếng cơm cậu cũng không chịu ăn, ngay cả vú Trương đến cũng không nể tình. Cả ngày cậu chỉ ngồi như vậy, giống như một pho tượng, một cái xác không hồn.

Mắt thấy tia nắng cuối cùng của buổi chiều đã biến mất sau núi, Lâm Hi Liệt rốt cuộc ngồi dậy, đi bật đèn sáng trưng cho phòng khách rồi trở lại đứng trước mặt Tần Qua, tiếp tục kiên nhẫn nói: “Em muốn như thế nào mới bằng lòng ăn cơm đây? Yêu cầu gì anh cũng sẽ thỏa mãn em, trừ việc thả em đi.”

Tần Qua vẫn cúi đầu, không nói một lời, như không nghe thấy.

Cuối cùng kiên nhẫn của Lâm Hi Liệt cũng cạn kiệt. Hắn xoay người bưng cháo lên ăn một ngụm rồi nắm cằm Tần Qua đối miệng đút vào. Tuy rằng thân thể có bất động, nhưng Tần Qua vẫn liều mạng chống cự. Để cậu ăn được một thìa cháo cũng tốn không ít thời gian.

Lâm Hi Liệt không còn cách nào khác, chỉ có thể kiên trì dùng miệng đút. Một chén cháo nho nhỏ cũng khiến hai người giằng co hơn nửa giờ.

Thời điểm trăng lên Đông Sơn, thuốc ngủ trộn trong bát cháo trước đó cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Tần Qua chậm rãi mềm mại ngã xuống sofa.

“Thiếu gia, cậu với cậu học sinh này đã xảy ra chuyện gì vậy? Cứ như thế không giải quyết được vấn đề đâu!” Vú Trương một bên lo lắng hỏi han.

“Vú Trương, việc này vú không cần lo.” Lâm Hi Liệt bế Tần Qua lên lầu vào phòng ngủ.

Chăm sóc Tần Qua xong, đắp chăn thật kín rồi nhẹ nhàng hôn, hắn mới nhíu mày hít sâu một hơi. Hôm nay thật sự là quá mệt mỏi. Tâm mệt.

Màn hình PDA sáng lên báo một tin nhắn. Là Văn Thanh gửi tới, nói Tần chủ tịch hôm nay đại náo ở văn phòng, ngày mai vô luận thế nào cũng muốn gặp con trai.

Lâm Hi Liệt hồi âm “Ngày mai tôi đi nói chuyện với ông ấy.” rồi tắt màn hình. Dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt ấm áp, Tần Qua nhắm mắt say giấc, hô hấp mềm nhẹ, ngực nhỏ phập phồng. Lâm Hi Liệt dịu dàng hôn lên trán người yêu rồi nằm xuống đắp chăn lên.

Cho dù có phải xuống địa ngục, hắn cũng không để thiên sứ của hắn bay đi.

***

Tần gia.

Trong căn phòng khách sáng đèn, Tần lão gia trừng mắt ngồi, bên cạnh là Tần Văn không ngừng ôn nhu an ủi và Tần mẹ đang lấy khăn lau lệ.

“Lục quản lí” dĩ nhiên biến thành cánh tay phải của đại ca xã hội đen Lâm Hi Liệt, đối mặt Tần Văn và Tần lão gia, chỉ thản nhiên nói: “Liệt ca mang Tần thiếu gia về nên sẽ chăm sóc cậu ấy chu đáo. Mọi người không cần lo lắng.”

Ba vị ngồi đây hiển nhiên hiểu rõ Liệt ca là ai. Tần lão gia tức giận không nói nên lời. Tần Văn lạnh nhạt hỏi: “Anh không sợ hôm nay mình không ra được căn phòng này sao?”

Lục quản lí vẫn tỏ thái độ thản nhiên mà phất tay áo: “Thành phố A này chưa có chỗ nào Lục mỗ không ra được.”

Một buổi lễ đính hôn trọng đại như vậy mà chú rể bị bắt cóc. Sự việc này khiến cả nhà họ Tần đều choáng váng, người ngã ngựa đổ, thể diện coi như đi tong.

Tần chủ tịch bất đắc dĩ phải ra mặt xin lỗi tân khách, lấy lí do vì xe cô dâu chết máy giữa đường không thể sửa được ngay nên lễ đính hôn đêm nay không thể vẹn toàn, xin mọi người thưởng thức món ăn tự nhiên, cũng có thể rời khỏi.

Dù trong lòng vạn phần lo lắng cho an nguy của Tần Qua, nhưng vẫn phải giữ vững tinh thần cười nói với rất nhiều tân khách, nhận những lời an ủi, thông cảm hoặc những tiếng cười nhạo châm biếm sau lưng.

Cứ như vậy cho đến nửa đêm, mọi người mới được về nhà trong trạng thái mệt mỏi cực điểm.

Tần lão gia một bên thở một bên cả giận nói: “Tôi thật sự làm sao cũng không nghĩ tới, cũng đã bảy năm, nghiệt duyên này còn chưa chết! Cái tên họ Lục kia rõ ràng là cùng một giuộc với thằng con riêng kia mà, thật sự là…”

“Ba, ba đừng nóng giận. Hiện tại đã biết là do người kia rồi, chúng ta sẽ có biện pháp. Dù sao hắn sẽ không gây bất lợi cho tiểu Qua.”

“Ông à! Nếu không phải lúc trước ông chia rẽ chúng nó thì mọi chuyện sẽ không đến nỗi như bây giờ! Ông xem con trai gầy thành cái bộ dáng gì rồi, ông còn muốn nó kết hôn với Cố gia kia. Ông thực sự đem con trở thành một thứ công cụ à?! Ông đã nghĩ cho nó bao giờ chưa…” Tần mẹ vừa khóc vừa than, chỉ thẳng ngón tay vào Tần cha.


Tần lão gia bị chỉ trích đến mức mặt lúc đỏ lúc trắng: “Tôi cũng là vì muốn tốt cho nó… Đồng tính luyến ái này mà truyền ra ngoài thì thành cái thể thống gì. Nó có thể sống cùng tên kia cả đời sao? Bà không biết cái gì hết!”

Chương 83: Tần Qua đoạn tuyệt

“Tôi thấy rõ ràng là ông không bao giờ suy nghĩ cho nó! Nhiều năm như vậy rồi con nó đã mang bạn gái về nhà lần nào đâu. Ông chỉ giả ngu không biết thôi. Mục đích của ông không phải là muốn hy sinh con trai để củng cố địa vị của công ty à?! Đừng tưởng là tôi không biết ông đang suy nghĩ cái gì!”
“Aizz, đó chính là dục gia chi tội a. Đến ba mươi mấy tuổi tôi mới có thêm được đứa con trai, cưng chiều còn không kịp sao lại nỡ hại nó. Lão Cố bên kia sớm đã ngỏ ý về chuyện hôn nhân của chúng nó rồi. Với lại gần đây trông con nó sầu não không vui nên tôi muốn mượn cơ hội này thử xem ý nó ra sao. Dù gì Cố Mộng cũng là một đứa nhỏ hoạt bát, tôi nghĩ không chừng con bé có thể giúp được con trai mình…”
*Dục gia chi tội hà hoạn vô từ: muốn làm gia tộc hưng thịnh thì việc gì cũng không từ
“Con bé kia có thể giúp được gì chứ? Muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông, ông không biết sao? Ông đừng tìm cớ nữa. Loại doanh nhân các người đều dối trá hết! Đối với tôi, chỉ cần con nó được được hạnh phúc thì nó có trở lại với người kia cũng được. Dù sao tôi cũng mặc kệ!”
“Sao những lời như vậy bà cũng nói ra được…”
Thấy hai ông bà càng nói càng đi xa, Tần Văn vội chạy đến hòa giải: “Ba, mẹ, hai người đừng nói nữa. Rốt cuộc có phải tiểu Qua tự nguyện đi theo Lâm Hi Liệt hay không chúng ta còn chưa biết. Vô luận thế nào cũng phải gặp được tiểu Qua rồi nói tiếp. Hiện giờ chúng ta cũng không biết em nó ở đâu. Nếu nó không muốn thì bằng mọi giá chúng ta cũng phải mang được nó về. Nhưng nếu tiểu Qua quyết tâm muốn ở bên người đàn ông kia, chúng ta sẽ tính sau. Ba mẹ thấy được không?”
Tần mẹ lau nước mắt, không nói gì. Còn Tần cha vội bắt lấy bậc thang bước xuống: “Đúng vậy, đúng vậy! Chúng ta phải gặp được tiểu Qua đã rồi hỏi ý nó. Nhưng nếu thằng con riêng kia sống chết không giao người thì sao? Kêu lão La điều cảnh sát tới à?”
“Ba, nếu cảnh sát can thiệp vào việc này thì mọi người sẽ biết hết. Vả lại, cảnh sát và xã hội đen bây giờ gần như người một nhà rồi. Chỉ cần chúng không giết người phóng hỏa, không buôn lậu thuốc phiện hay mở câu lạc bộ đêm, sòng bạc gì đó thì cảnh sát cũng mặc kệ thôi. Như vậy không phải ba làm khó cho bác La sao. Dù sao hiện tại ai cũng đều kiêng nể Lâm Hi Liệt, không ai muốn đắc tội hắn cả.”
Tần cha trợn tròn mắt: “Vậy thì làm sao sao? Chúng ta phải nuốt cục tức này xuống sao?!”
“Ba, ba đừng lo lắng. Ngày mai con sẽ đến trụ sở Long Đằng tìm Lâm Hi Liệt nói chuyện. Nếu không được thì con sẽ đến nhà hắn. Trước tiên ba cứ ở nhà chờ tin tức của con đã.”
“Aizz, chỉ có thể làm vậy thôi. Chúng ta cũng đang đắc tội Cố gia rồi. Lão Cố mới nói với ba, xe căn bản không phải bị hư, mà bị tay chân của tên con riêng kia cướp. Thế này thì thông gia cũng không thành. Nhà người ta đã phải chuẩn bị hết một tháng. Bây giờ mà để bọn họ biết con trai chúng ta bị bắt cóc là do bị thằng khốn kia coi trọng thì…thật là thiếu nợ lớn!”
“Lần này tên Lâm Hi Liệt kia quả là liều lĩnh… Ba à, dù sao chúng ta cũng là người bị hại, chắc hẳn Cố gia sẽ thông cảm cho chúng ta thôi.”
“Chỉ mong như thế…”
Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài thì Tần gia quả thực sẽ thành trò cười trên thương trường.
Tần lão gia thở dài, cúi đầu nhìn tấm thảm dưới chân.
Mới mấy ngày gần đây công ty vừa gặp biến chuyển lớn sau đó lại đến chuyện đính hôn bị hủy. Chỉ ngắn ngủn có một hai tháng mà Tần cha đã già đi nhanh chóng. Ban đầu còn tinh thần quắc thước, hai mắt sáng ngời, một bộ lão luyện mưa trí trên thương trường, giờ đây thì sao, mái tóc đã hoa râm một mảnh, tinh thần ngày càng mệt mỏi, lưng cũng hơi còng xuống.
Thôi thôi, đợi sóng gió lần này qua đi, ông sẽ rút lui. Sóng to gió lớn về sau, hãy để các con đi đối mặt vậy.
Ngày hôm sau Tần Văn đến trụ sở Long Đằng nhưng người cần gặp lại không thấy đâu. Trong phòng chủ tịch chỉ có một người biểu cảm vạn năm không đổi – Lục Văn Thanh, một bên lật giấy tờ một bên thản nhiên nói: “Thật có lỗi, Liệt ca hôm nay không đến. Có chuyện gì tôi sẽ thông báo lại sau.”
“Em trai của tôi đâu?”
“Ở nhà Liệt ca.”
“Anh có thể nói một lần cho rõ ràng không? Nhà Lâm Hi Liệt ở đâu?”
“Ở Vịnh Nước Cạn, cậu không vào được đâu.” Văn Thanh vẫn tỏ ra thản nhiên như vậy. Giọng nói không có sự mỉa mai hay khinh bỉ, chỉ như một câu trần thuật.
Khu nhà giàu ở Vịnh Nước Cạn là do Lâm Hi Liệt đầu tư xây dựng. Muốn mua một căn hộ hay ra vào khu vực đó, tất nhiên phải được Lâm Hi Liệt cho phép. Nói cách khác, cho dù Tần Văn biết Lâm Hi Liệt ở đâu, cũng không làm gì được hắn.
“Anh không cần lo lắng, Tần thiếu gia đang rất tốt.”
Rất tốt? Tốt cái con khỉ!
Nói nặng hay nhẹ Lục Văn Thanh đều không nghe. Một bên ứng phó Tần Văn, một bên còn có thể xem giấy tờ, thái độ bình thản đã đạt tới cảnh giới nhất định. Sau đó bất đắc dĩ Tần Văn phải đưa Tần cha tới, ngay cả Cố thị cũng góp mặt. Nhưng cho dù nói lí nói lẽ thế nào, Văn Thanh vẫn thản nhiên lặp lại lí do thoái thác trước đó. Cuối cùng Tần mẹ than thở khóc lóc, thiếu chút nữa thì quỳ xuống, Văn Thanh mới chịu nhả ra, ngày mai Liệt ca sẽ đến gặp.
***
Ý thức Tần Qua mông lung, cảm giác được người bên cạnh đứng dậy, tuy động tác rất nhẹ nhàng.
Cậu không muốn nhúc nhích, cũng không muốn nhìn mặt người kia, chỉ giữ nguyên tư thế nhắm mắt trên giường.
Người kia tựa hồ cũng biết cậu tỉnh. Sau khi rửa mặt thay quần áo xong, hắn xoay người khẽ vuốt ve trán cậu, dịu dàng in dấu một nụ hôn. Mùi bạc hà của kem đánh răng và hơi nước thanh mát phả lên mặt cậu.
Một âm thanh ghé sát tai cậu thầm thì: “Buổi sáng anh có việc đi ra ngoài một chút, có lẽ chiều sẽ về. Ở nhà chờ anh, đừng đi lung tung. Tiểu khu này rất lớn, rào chắn và cảnh vệ ở khắp nơi. Em không ra ngoài được. Quần áo cho em để ở trên sofa. Nhớ ăn điểm tâm với cơm trưa đấy.”
Tần Qua vẫn giả bộ ngủ say không nghe thấy.
Người kia nhìn cậu trong chốc lát rồi mới quay người đi khỏi.
Nghe được cánh cửa nhẹ nhàng “cạnh” một tiếng, Tần Qua mới mở mắt ra, không tiêu cự mà nhìn trần nhà. Đến khi mặt trời lên cao nắng chiếu vào phòng, cậu mới chậm rãi đứng dậy.
Cậu không mặc quần áo Lâm Hi Liệt đặt trên sofa, mà tìm trong phòng ngủ, phòng tắm hồi lâu, xác định người kia đã quăng bộ lễ phục trắng hôm trước đi, cậu mới mở tủ quần áo tìm một bộ khác mang vào.
Tần Qua bước từng bước một xuống cầu thang. Vú Trương đang lau dọn phòng khách. Vừa thấy cậu đi xuống bà liền vội vàng nghênh đón hỏi: “Cậu học sinh muốn ăn chút gì không?”
“Canh gà ạ.”
“Cậu ngồi chờ ở phòng khách ngồi một chút, lập tức sẽ có ngay.” Vú Trương vừa lau tay vào tạp dề vừa vội vã vào phòng bếp.
Tần Qua đến bên cửa sổ nhìn xuống. Cửa ra vào bằng sắt khắc hoa đóng kín. Hai cảnh vệ đứng bên trong, hai bên ngoài. Tường rào bao quanh cao tới ba mét. Mỗi góc tường hình như còn có camera quan sát. Canh gác thế này quá chặt chẽ.
Xem ra đúng là Lam Hi Liệt quyết tâm muốn giam lỏng cậu.
“Cậu học sinh, canh gà xong rồi này, mau tới ăn đi!”
Trong bát miếng thịt gà trắng nõn được rắc vừng, hành lá bên trên, mùi thơm tỏa ra bốn phía. Ngày hôm qua Tần Qua vốn đã không ăn no nên cậu liền ăn hết bát canh gà rồi đem vào bếp.
Vú Trương vừa lau mồ hôi vừa nói: “Cậu học sinh, cầm chén để đó là được, vú lau xong chỗ này sẽ rửa…”


Lời nói còn chưa dứt bà đã thấy Tần Qua từ phòng bếp đi ra, kề trên cổ là một con dao gọt hoa quả lóe sáng cùng ánh mắt đoạn tuyệt.

2 nhận xét: