Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Ái hậu dư sinh Chương 67: Buôn chuyện





Tần Qua ở trong phòng tràn ngập khói thuốc cùng mùi rượu ngây người một đêm, đụng phải nam nhân, lại được bạn thân nhiều năm thổ lộ, đầu vô cùng đau nhức, về nhà rửa mặt bằng nước lạnh thì lên giường ngủ. Kết quả ở trên giường trằn trọc thật lâu, cuối cùng phải đứng lên kiếm thuốc an thần mới chậm rãi ngủ được. Buồn cười, cậu là tâm lý bác sĩ mà còn phải dựa vào thuốc ngủ mới có thể ngủ được.



Sáng ngày thứ hai Tần Qua ngủ đến 11 giờ mới dậy, lấy lịch làm việc và nghỉ ngơi của cậu mà nói xem như đã rất rất trễ rồi. Di động có hơn mười cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Đàm Tấn, cứ năm phút lại gọi một lần.



Tần Qua mang thêm áo khoác rồi gọi lại, mới vang lên một chuông đã được bắt máy, thanh âm gấp gáp vô cùng: “Tần Qua!”




“Ừm, là tôi. Tỉnh rượu rồi sao?”



“Tỉnh tỉnh. Tôi… Tôi… ngày hôm qua tôi không có nói cái gì chứ?”



“Không có.”



“Vậy là tốt rồi… Nếu tôi có nói cái gì cũng là uống say rồi nói nhảm, cậu cũng biết, con người tôi… Có đôi khi thích ba hoa những điều không phải…”



Tần Qua lẳng lặng nghe Đàm Tấn nói năng lộn xộn không đầu không đuôi xong thì nhẹ nhàng nói: “Tôi biết rồi.”



Kỳ thật trong lòng hai người đều rõ ràng, nhưng hai người ai cũng không muốn mất đi đối phương. Đàm Tấn tuy rằng say nhưng cũng không phải hoàn toàn vô thức, bằng không cũng sẽ không ôm người, còn gọi điện thoại đến. Thuần túy là có rượu thêm can đảm, bị kích thích.



“Không phải cậu muốn mở phòng khám tâm lý sao? Tôi dẫn cậu đi xem, mấy ngày trước tôi đã tìm hiểu một chút rồi, ở trung tâm thành phố có vài khu đất, vị trí cũng không tệ lắm…”



“Được.”



“Vậy… Ăn cơm trưa xong tôi tới đón cậu ha?”



“Ừ” Hôm nay cũng là cuối tuần, công ty cũng không có việc gì cho cậu. Quên đi quên đi.”Cứ như vậy đi, tôi cúp máy đây.”



“Ừ…”



Đàm Tấn đối với chuyện của Tần Qua là 12,000 lần để bụng. Tần Qua về nước, lúc nói chuyện vui đùa chỉ tùy tiện nói một câu thì hắn liền lệnh cho cấp dưới tìm hiểu tình hình các cửa hàng trên đoạn đường hoàng kim ở trung tâm thành phố, phân loại sửa sang xong rồi làm một bản báo cáo, luôn mang theo bên người tùy thời dùng. Nhà Đàm Tấn vốn là công ti bất động sản nhất nhì thành phố A, muốn tìm hiểu những thông tin này cũng nhanh hơn rất nhiều.



Tần Qua còn chưa cơm nước xong, xe Đàm Tấn đã chờ bên ngoài. BMWs Serie 7, Đàm Tấn quả nhiên là không bạc đãi chính mình. Tần Qua trong thoáng chốc lại nhớ đến Chevrolet của Lâm Hi Liệt. Nam nhân có tiền như vậy, ở H đảo tùy tiện cũng có thể lấy được Bentley, bình thường lại chỉ lái Chevrolet, thật sự là tiết kiệm vô cùng. Bất quá hiện tại, có lẽ hắn không cần tiết kiệm nữa rồi.



Đàm Tấn một câu cũng không nói chuyện tối qua, đi cùng cậu đến tất cả các cửa hàng một lần. Có đôi khi Đàm Tấn sẽ trực tiếp giúp cậu phủ quyết, nói là tiếng ồn quá lớn, phong thủy không tốt, vị trí không tốt, vân vân, gặp được nơi thích hợp thì hỏi ý kiến cậu, Tần Qua hoàn toàn không cần lên tiếng, chỉ cần gật hoặc lắc.



Lái xe hơn hai tiếng mới xem như quyết định được bước đầu. Nằm ở bên cạnh bệnh viện lớn nhất thành phố, vị trí rất tốt, mặt tiền cũng đã được sửa sang đầy đủ, đi vào là một gian phòng nhỏ có thể làm quần tiếp tân, căn phòng phía trong thì dùng làm phòng khám. Làm thủ tục xong xuôi, gọi vài công nhân đến sửa sang đơn giản, trên cơ bản là có thể lập tức khai trương.



Đàm Tấn đối với kết quả này vô cùng vừa lòng, Tần Qua băn khoăn, cảm thấy đã phiền đến Đàm Tấn, nên nói muốn mơi hắn ăn cơm.



Đàm Tấn nghe nói gần đây có một nhà hàng cá nướng Vu Sơn rất nổi tiếng, kéo Tần Qua đi, tới nơi mới phát hiện đã kín hết chỗ ngồi. Phòng riêng và sảnh đều đã ngồi đầy, nếu bọn họ muốn ăn thì phải lấy số ngồi chờ, vì chút chuyện nhỏ này mà sử dụng quan hệ cũng không cần thiết. Tần Qua thấy Đàm Tấn có chút buồn bực, an ủi nói: “Chỉ chờ hơn mười phút, rất nhanh sẽ có người ăn xong, không sao đâu.”



Hai người ngồi ở trên sofa, Đàm Tấn tùy tiện lấy một cuốn tạp chí lật xem, Tần Qua thì xem PDA của cậu, trả lời một số e-mail. Bỗng nhiên chợt nghe thấy bên cạnh có hai cô học sinh mở tạp chí thấp giọng la hét: “Wow! Đây không phải là Lâm Hi Liệt sao!” “Thật sự! Ôi! Thật là anh ấy! Mau mở mục lục mở mục lục!”



Tần Qua lập tức cứng đờ, Đàm Tấn đang lật tạp chí cũng ngừng tay.



“Không phải anh ấy chưa bao giờ nhận phỏng vấn sao?”



“Đúng vậy đúng vậy, tớ cũng nhớ anh ta từng nói vậy!”



“A a a a! Cậu xem tấm hình này này, siêu đẹp trai ! Tớ dựa vào, có phải mấy anh trong xã hội đen đều đẹp trai như thế hay không! Tớ cũng muốn gia nhập xã hội đen!”



Cô nàng ngực bự mang váy ngắn đang cầm một cuốn ‘Tuần san tài chính’, bạn của cô bên cạnh lại nhạo báng: “Chậc chậc! Cậu cứ mơ đi, người ta không nhận phụ nữ. Nhưng mà nếu bộ ngực cũng được tính là vũ khí, có thể sẽ được xem xét.”



“Cậu đi chết đi! Tớ nguyền rủa bạn gái anh ấy không thể sinh con!”



“*Ngất*… Cậu không cần ác độc như thế chứ. Mấy năm trước chuyện xấu của anh ta bay đầy trời, hai ba năm gần đây lại hoàn toàn không có vụ bê bối nào, sẽ không phải là có bạn gái cố định rồi chứ?”



Đàm Tấn nghe không vô nữa, “Bụp” một tiếng đóng tạp chí lại muốn đi, nhìn Tần Qua lại một chút ý định muốn di chuyển cũng không có.



“Không có vụ bê bối nào???? Không phải đâu! Vậy không phải là hết hi vọng rồi sao!”



“Đồ ngốc cậu nghĩ cũng đừng nghĩ, người chờ lên giường anh ta xếp hàng cũng xếp đến sân bay rồi. Nhất định phải là khuôn mặt xinh đẹp dáng người nóng bỏng, ngực bự kỹ thuật tốt mới có cửa mà chen, quan trọng là phải có biện pháp đụng đến giường anh ta!”



“Cậu càng nói càng chán, xem phỏng vấn của anh ấy… Đều là kinh doanh gì đó…”



“Đúng vậy, mười mấy tuổi đã làm nhà đầu tư, thật khó tin! Trời sinh là thiên tài kinh doanh… Nghe nói bây giờ còn là người đứng đầu trong giới kinh doanh và hắc đạo…”



“Ồ! Phía sau có mục chuyện riêng tư này! Biên tập này nhất định là nữ, nhịn không được muốn hỏi mấy vấn đề này…”



“Coi nào…”



“Thích nhất type phụ nữ… Tóc ngắn, mắt to, dịu dàng, chính trực, thẹn thùng … Tớ dựa vào có lầm hay không a, anh ta đang giả bộ phải không!”



“Xí, làm không được thì lại đi mắng người ta … Phía sau còn có nè, tốt nhất là gia đình kinh doanh, tuổi trên dưới 23, vóc dáng một mét bảy lăm, đã du học nước ngoài…”



Đàm Tấn nghe thấy trong lòng nổi lửa, rồi lại ngại phong độ không thể làm gì với hai cô gái kia. Người ta xem tạp chí của người ta, liên quan gì đến hắn đâu? Lại nói, hắn một thằng đàn ông tức giận với hai cô gái đang tám chuyện, rất không thể nói nổi.



“Anh ta là muốn tìm bạn trăm năm sao! Viết chi tiết như thế! Mà thật ra, cũng có mấy nữ sinh có thể cao đến một mét bảy lăm a…”



“Điều này cũng thật kỳ quái… Viết chi tiết như thế, giống như là đã có đối tượng rồi…”



“Tần Qua.”



Tần Qua ngẩng đầu, Đàm Tấn đứng ở trước mặt cậu, mặt lại hất về cửa: “Chúng ta đi thôi, không ăn ở chỗ này nữa.”



“Ừm” Tần Qua cũng không nói nhiều gì, cất PDA rồi đứng lên, cùng Đàm Tấn ra ngoài. Thanh âm xì xầm xèo xèo của hai cô gái phía sau càng ngày càng nhỏ: “Có phải anh ấy đang tìm người yêu thất lạc hay không? Điều kiện chi tiết như thế, hai ba năm gần đây lại không lăng nhăng gì nữa…”



***



Đàm Tấn phóng xe rất nhanh, Tần Qua nhịn không được nói: “Cậu chậm lại một chút đi.”



Tay Đàm Tấn khoác lên tay lái gân xanh ứa ra, ngực phập phồng hồi lâu mới nói: “Cậu sẽ không tha thứ cho hắn đâu phải không?”




Tần Qua lặng yên hồi lâu, mới chậm rãi nói: “Tôi không biết hắn.”

Tử Linh: lại không thấy chương 68 T_T

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét