Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Ái hậu dư sinh Chương 84: Chạy trốn



Vú Trương bị dọa đến mặt mũi trắng bệch, vội vàng bỏ cây lau nhà xuống muốn bước đến gần: “Cậu học sinh, cậu…”
“Vú Trương, vú đừng lại đây.”
Tần Qua cầm dao gọt trước cổ đi tới, vú Trương đành phải lùi từng bước.
“Con chỉ muốn đi khỏi nơi này thôi. Vú Trương, vú cũng thấy đấy, hắn muốn giam lỏng con. Sáng nay hắn ra ngoài, chính là cơ hội ngàn năm có một. Vú nhất định phải giúp con.”
“Cậu học sinh… Cậu đừng làm mình bị thương! Aizz… Cậu…”
“Con sẽ đi ra cửa. Nếu bọn họ muốn đụng đến con, vú ở phía sau kêu to lên ‘Mọi người không được động thủ, bằng không cậu ấy sẽ cắt cổ’, như vậy là được rồi.”
“Cậu học sinh… Cậu như vậy… Thật sự có ra được không?”
“Thoát không được con cũng muốn thử một lần. Nếu không chẳng lẽ con phải ở đây bị hắn nhốt cả đời sao? Hay là chờ ba con nghĩ ra cách tới cứu con?”
“Aizz…” Vú Trương nhịn không được lau nước mắt, “Sao các cậu lại trở nên như vậy…?”

Tần Qua lắc đầu, đẩy cửa phòng khách ra.
Bốn cảnh vệ canh cửa lập tức quay lại. Nhìn thấy con dao trên cổ Tần Qua lập tức hoảng hốt.
Tần Qua chăm chú quan sát bọn họ, từng bước một xuống bậc thang, đến một cái cây bên trái thì dừng lại, cao giọng nói: “Bốn người các anh, còn tất cả cảnh vệ bên ngoài nữa, mở cửa sắt ra, rồi toàn bộ vào phòng khách.”
Bốn cảnh vệ đưa mắt nhìn nhau. Đây chính là “vị khách quan trọng” của đại ca, trước khi đi đại ca đi đã căn dặn kĩ, cậu có bị rụng một cọng lông tơ thôi cả đám cũng bị lôi ra hỏi tội. Nhưng tình hình trước mắt thì phải làm sao giờ…
“Tần thiếu gia…”
“Lập tức làm theo lời tôi nói. Đừng có ý đồ tới gần tôi! Bằng không…” Tần Qua nói rồi hơi dụng lực, trên chiếc cổ trắng nõn lập tức xuất hiện một vệt đỏ, máu rỉ ra ngoài.
“Tần thiếu gia!” Bốn cảnh vệ luống cuống.
Chức trách chủ yếu của bọn họ là phòng bị người bên ngoài xâm nhập muốn mang Tần Qua đi. Bởi vậy trang bị đều là súng vác vai, đạn lên nòng. Kết quả hiện tại lại là Tần thiếu gia đem chính bản thân ra uy hiếp để rời khỏi đây. Bọn họ sao dám sử dụng súng, lại càng không dám tới gần. Cho dù có đến được gần rồi cũng không dám động thủ. Nếu lỡ làm vị khách quan trọng này bị thương, bọn họ có thể bị xử tử hình mất…
Tần Qua thấy bốn người đứng bất động, thanh âm lại cao thêm một chút: “Đừng có đứng ngốc ở đó, mau mở cửa! Mọi người, lập tức hai tay ôm đầu, đi vào phòng khách! Đừng tưởng tôi không dám xuống tay với chính mình! Tôi tình nguyện chết cũng không muốn bị giam lỏng!”
Bốn cảnh vệ trong lòng run rẩy một phen. Cả bọn vội vàng nghe theo, ấn nút mở cửa sắt ra, rồi ôm đầu bước nhanh qua cái cây Tần Qua đang đứng.
“Ném remote xuống!”
Cạch, một cục màu đen rơi xuống đất.
“Đóng cửa phòng khách rồi lên tầng ba đi! Quay mặt ra cửa sổ cho tôi thấy!”
“Tần thiếu gia…”
Ngày đó cậu thanh niên bị đại ca mang về mảnh mai gầy yếu làm sao, hôm nay đã đột ngột thay đổi thành một người hoàn toàn khác. Tần Qua áp sát từng bước, ngay cả thời gian gật đầu thở dốc cũng không cho.
“Đừng nói chuyện vô nghĩa nữa! Nhanh lên!”
Trong phòng khách truyền đến tiếng bước chân lên lầu. Tần Qua chậm rãi di chuyển đến giữa hàng cây, ngồi xuống nhặt remote lên, rồi từng bước đi tới cửa lớn khắc hoa. Trên cửa sổ tầng ba lộ ra bốn cái đầu vô tội, chen chúc nhìn xống dưới, trừng mắt lo lắng nhìn trông thật buồn cười.
Tần Qua ra khỏi cửa lớn, liền ấn remote. Cánh cửa rầm một cái khép lại.
“Cám ơn các anh!” Tần Qua hô to một tiếng, rồi lập tức xoay người chạy như điên.
Bốn cảnh vệ ngay tức khắc cũng chạy như điên xuống lầu. Một bước bay qua hai ba bậc cầu thang, hận không thể trực tiếp nhảy ra từ cửa sổ tầng ba xuống luôn. Tiếc rằng khu nhà cấp cao này của Lâm Hi Liệt quá lớn, sân quá rộng, xung quanh đều là núi non, cả bọn chạy được tới cửa lớn nhìn ra bên ngoài đã chẳng còn bóng dáng Tần Qua nữa.
“Làm sao bây giờ?”
“Làm sao cái mẹ mày! Nhanh gọi điện thoại cho đại ca! Đi ra ngoài tìm! Rồi chờ đại ca trở về lãnh cái chết chứ sao!”
Trong rừng cây Tần Qua chạy không ngừng nghỉ, thỉnh thoãng lại ngoái ra sau xem có người đuổi theo không. Trên đường rất nhiều nhánh cây đâm ngang, chắn đường, cậu phải đẩy ra hoặc chật vật cúi người chui qua. Vài bụi cây thấp bé còn quẹt vào chân cậu. May mà cậu mặc quần dài nên không bị đau.
Bình thường cậu vốn không vận động nhiều, hiện tại tinh thần đang căng thẳng, lại phải gấp rút chạy trốn, cậu cảm thấy thật khó chịu. Cổ họng khô khốc như sắp khạc ra máu, hô hấp ngày càng đau đớn. Nhưng cậu không dám dừng lại một giây.
Cơ hội như này, chỉ có thể thành công một lần. Nếu như lại bị người kia tóm được, lần sau chắc chắn sẽ bố trí canh phòng nghiêm ngặt hơn.
Mấy trò vặt này của cậu cũng chỉ lừa được cấp dưới của Lâm Hi Liệt thôi, sao có thể qua mắt hắn được.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu có gan làm vậy. Thật ra vừa rồi tay nắm dao của cậu đều run rẩy, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Khăng khăng đoạn tuyệt lúc đó chỉ là giả vờ. Nói thật to cũng là để khích lệ chính mình.
Loại chuyện này phải làm thật mau lẹ, chuẩn xác và dứt khoát. Nếu tiếp tục kéo dài thời gian với bốn cảnh vệ kia, bọn họ mà nghĩ ra biện pháp gì thì cậu sẽ không thể chạy thoát được.
Hậu quả của việc chạy trốn này sẽ ra sao, cậu không còn sức để nghĩ nữa.
Từ lúc bắt đầu quen biết, yêu nhau rồi chia tay cho tới ngày hôm nay, cậu thật sự đã lao tâm lao lực quá độ
Cuối cùng một chút tình yêu còn sót lại của cậu đã bị người đàn ông kia bao mòn hết.
***
Trong phòng hội nghị không khí căng thẳng bắt đầu lan tỏa.
Bàn tròn bên này có Tần lão gia, Tần Văn cùng Cố thị, Lâm Hi Liệt đứng đầu bên kia. Đàm phán còn chưa bắt đầu mùi thuốc súng đã ngập tràn.
“Con ta đâu? Con trai của ta ở nơi nào?”
“Ở nhà tôi. Ngài yên tâm, em ấy không sao. Tần Qua là hòn ngọc quý trên tay ngài, cũng là máu thịt trong lòng tôi, tất nhiên tôi sẽ không bạc đãi em ấy.” Lâm Hi Liệt kiêu căng hay vô lễ, ngược lại còn khá lễ phép.
“Mày bớt nói những lời vô liêm sỉ đó đi, trả con cho tao! Đừng tưởng rằng mày ở cái thành phố này một tay che trời. Con giun xéo lắm cũng quằn!”
“Tần bá bá ngài không cần lo lắng. Tôi không mang Tần Qua đến là vì muốn xin ngài một câu. Chỉ cần ngài đồng ý cho em ấy đến với tôi, tôi sẽ dẫn em ấy tới gặp ngài.”
“Mày dám uy hiếp tao?!”
“Cũng không phải tôi cố ý uy hiếp ngài. Tần Qua rất hiếu thuận, không được ngài cho phép chắc chắn sẽ không chịu ở bên tôi. Bất đắc dĩ tôi mới phải dùng hạ sách này.”
“Nếu tao không đáp ứng thì sao?”
“Vậy thì thật xin lỗi. Con trai ngài phải sống cùng tôi một thời gian rồi.”
“Mày! …” Tần lão gia gấp đến độ suýt đứt hơi, gương mặt tức giận đỏ ngầu.
“Tôi thật lòng thích Tần Qua, bằng không sẽ không chờ em ấy bảy năm. Tôi hiểu ngài để ý đến thuần phong thế tục, nhưng tôi cảm thấy những thứ đó không hề quan trọng bằng hạnh phúc cả đời của con trai ngài. Tôi cũng biết ngài nghi kỵ ánh mắt người đời. Phương diện này ngài có thể tin tưởng tôi. Bằng năng lực hiện tại của mình, tôi sẽ không để bất cứ lời đồn đại nào tổn thương đến em ấy.”
“Tin tưởng mày? Vậy chuyện đĩa CD lần trước thì tính sao? Chuyện mày ngoại tình thì sao? Con tao đau khổ vì mày nhiều năm như vậy. Tao không tin mày!”
“Chuyện quá khứ là do tôi bất lực. Nhưng tôi cam đoan tương lai sau này sẽ không xảy ra nữa.”
Cố lão gia cuối cùng nhịn không được nói: “Ta đây thì sao? Cậu cướp xe đính hôn của con ta. Làm cho con bé phải chịu cú shock lớn như thế! Bây giờ vẫn còn sợ hãi. Cậu tính sao hả?
“Cố tiên sinh, cướp xe đính hôn cũng chỉ là hành động bất đắc dĩ. Trước đó tôi đã lệnh cho cấp dưới tôn trọng Cố tiểu thư, cố gắng không hù dọa đến cô ấy. Tôi nghe nói gần đây khả năng tài chính của Cố thị cho một công trình bị thiếu hụt nghiêm trọng. Nếu như ngài không chê, Thiên Sứ đầu tư sẽ tài trợ vốn.”
“Mày!” Cố thị không nói được lời nào. Tần lão gia liền tức giận quát: “Đây là trắng trợn thu mua!”
“Đang ngồi ở đây đều là những người sáng suốt, là tiền bối giới kinh doanh, dĩ nhiên tôi không cần nói nhiều. Nếu Tần bá bá có thể cho phép Tần Qua đến với tôi, lợi ích đối với sắt thép Tần thị sẽ là vô tận.”
“Mày! …” Tần lão gia lại một lần nữa bị chọc đến nói ra tiếng.
Vốn tính toán vô luận thế nào cũng phải đem con trai trở về, vậy mà hiện tại lại thành chuyện cò kè mặc cả trên thương trường. Đối phương tuy rằng ăn nói rất lễ độ, nhưng gần như đã làm chủ cục diện rồi.
Không có khả năng như vậy, sao trèo lên ghế lãnh đạo được?
Hai nhà Tần Cố không còn gì để nói. Bỗng nhiên di động Lâm Hi Liệt vang lên. Trong căn phòng yên tĩnh này đặc biệt chói tai.
Ngay sau khi nghe điện, sắc mặt Lâm Hi Liệt từ đầu tới giờ luôn bình tĩnh nháy mắt đại biến: “Cậu nói cái gì?!”

Chương 85 – Con tin

Sắc mặt Lâm Hi Liệt càng lúc càng đen. Cuối cùng hắn quăng luôn điện thoại.

“Tần bá bá, Cố tiên sinh, thật xin lỗi. Trong nhà có việc gấp, tôi phải trở về ngay lập tức. Nếu hai vị còn việc gì nữa, lúc khác chúng ta có thể bàn tiếp.” Nói xong hắn gật đầu chào rồi xoay người đi nhanh ra cửa.

Tần lão gia kích động đứng lên: “Có phải con ta chạy trốn không?”

Lâm Hi Liệt không đáp lại đã mất hút ở cửa.

***

Lâm Hi Liệt vừa ngồi lên Cadillac(1) đã bắt đầu gọi điện thoại, phân phó phòng Quản lý an toàn Vịnh Nước Cạn điều động máy bay trực thăng tìm kiếm, thả chó nghiệp vụ đồng thời tăng cường mật độ kiểm tra cửa ra vào tiểu khu. Có chuyện gì phải báo cáo ngay.

Lái xe cũng cảm nhận được tình huống căng thẳng nên cố tăng tốc. Xe vừa khởi động đã phóng như điên, tuy nhiên vẫn không thể đến trong phút chốc được. Vịnh Nước Cạn nằm ở ngoại thành, muốn gấp cũng không gấp được.

Lâm Hi Liệt ngồi ở phía sau, ngón tay không ngừng gõ lên mặt ghế.

“Liệt ca.”

“Có chuyện gì?”

“Có một điều tôi vẫn muốn nói.”

“Nói đi.”

“Tình cảm của Liệt ca đối với Tần thiếu gia như thế nào, tôi biết. Nhưng tôi cảm thấy lần này Liệt ca không quan tâm đến cảm nghĩ của Tần thiếu gia. Cậu ấy là loại người ăn mềm không ăn cứng. Liệt ca khăng khăng nhốt cậu ấy như vậy, thực sự có thể phản tác dụng.”

“Tôi biết…” Lâm Hi Liệt có chút mệt mỏi đỡ trán, “Nhưng tôi không thể mất đi em ấy. Vô luận thế nào cũng không thể.”

“Nhưng Liệt ca, tình huống hiện tại, có lẽ ngài đã mất đi cậu ấy rồi.”

Lâm Hi Liệt không nói tiếp, ngửa đầu ra sau nhắm mắt lại.

Có một số việc luôn nằm ngoài tầm kiểm soát của con người. Hắn cũng thật không ngờ, bọn họ lại đến mức này.

Máy bay trực thăng và chó nghiệp vụ tìm kiếm đến gần trưa mà vẫn không thấy bóng dáng Tần Qua. Nhân viên trực trên không báo cáo trên đường không thấy ai giống Tần Qua, bảo vệ tiểu khu nói từ lúc đó đến giờ cũng chưa thấy Tần Qua ra ngoài. Đội chó nghiệp vụ chỉ tra ra được mùi của cậu xuất hiện dọc theo bìa rừng nhưng tới đường lớn thì mất sạch. Giống như Tần Qua đã hoàn toàn biến mất. (xuyên không cmnr =)))

Bỗng nhiên Lâm Hi Liệt có dự cảm xấu.

Bốn cảnh vệ quỳ ở phòng khách, đầu cắm xuống đất, không ai dám thở mạnh.

Lâm Hi Liệt đã biết rõ nguyên nhân. Theo lý tính mà nói phản ứng của bốn cảnh vệ không thể trách được. Người bọn họ cần bảo vệ lại tự biến mình thành con tin để uy hiếp bọn họ là chuyện rất khó xử. Cho dù là cảnh sát cũng không thể giải quyết ngay lập tức. Nhưng về cảm tính, hắn thật muốn ném tất cả ra biển cho cá mập xơi.

Máy bay trực thăng và chó nghiệp vụ không nhận được chỉ thị ngừng tìm kiếm, đành phải tiếp tục phí công tìm tới tìm lui trong tiểu khu.

Đến giữa trưa, di động Lâm Hi Liệt đột nhiên vang lên. Giọng một người phụ nữ uyển chuyển mà sắc nhọn truyền tới: “Tiểu Liệt à, đã lâu không gặp, còn nhớ giọng nói của dì không? Hô hô hô~”

Tay Lâm Hi Liệt cầm điện thoại đột nhiên căng thẳng, lập tức ấn nút loa ngoài. Văn Thanh hiểu ý, nhanh chóng lấy máy ghi âm, đặt lên bàn.

“Sao tôi có thể không nhớ chứ? Dì Tô, đã lâu không gặp.”

“Hô hô, không dài dòng nữa. Dì đây có một món quà muốn tặng cho con. Chính là tình nhân bé nhỏ của con. Nhưng là muốn phiền con tự mình đến lấy một chút. Không biết tiểu Liệt có chịu đi một chuyến không?”

“Tôi đương nhiên nguyện ý rồi. Không biết món quà đang ở đâu?”

“Ở kho hàng bỏ hoang phía sườn tây. À đúng rồi, tốt nhất là một mình con đến. Nếu con mang đàn em theo, dì không đảm bảo món quà sẽ được an toàn đâu.”

“Tôi muốn nghe giọng nói của cậu ấy.”

“Cậu ta đang ngủ, chạy nhiều như vậy mệt muốn chết à, cần nghỉ ngơi chứ. Không nói nhiều vô nghĩa nữa. Dì chờ con đại giá quang lâm nhé. Hô hô hô ~ “

Tút tút… Bên kia đã cúp máy.

Sắc mặt Văn Thanh ngưng trọng ấn nút dừng lại. Lâm Hi Liệt “rắc” một tiếng bóp nát di động.

***

Tần Qua cảm thấy đầu óc đau nhức vô cùng.

Cậu cố sức mở mắt ra. Trước mặt chỉ thấy toàn bụi xi-măng đen xám, xung quanh bẩn thỉu, dường như còn có mùi nước biển.

Đây chắc chắn không phải là nhà Lâm Hi Liệt.

Khi ý thức dần rõ ràng, cậu mới nhớ ra hình như mình bị đánh ngất xỉu trong rừng cây. Ban đầu cậu còn cố giãy giụa, nhưng người đằng sau chụp một cái khăn lên mũi cậu. Sau đó cậu không còn nhớ gì nữa.

Lúc ấy còn tưởng bị người kia bắt được, hóa ra lại tệ hơn nhiều.

Tần Qua thử cựa quậy, phát hiện tay chân đều bị trói. Cậu gắng căng mắt ra quan sát. Đây là một căn phòng không lớn, có vẻ đã bị bỏ hoang từ lâu. Tường đen sì một mảnh, trên mặt đất tích một tầng bụi dầy nên cả người cậu mới bẩn như vậy. Toàn bộ căn phòng chỉ có một cửa sổ rất nhỏ ở gần trần nhà, hé ra chút ánh sáng và không khí lọt qua, bên ngoài còn có lưới sắt. Đối diện chỗ cậu đứng có một cánh cửa đóng chặt. Tình hình thế này, trốn bằng đường cửa sổ là không có khả năng. Mà mở được cửa chính kia, không biết bên ngoài có gì đang đợi.

Chỉ sợ lúc này đã gặp phải bọn bắt cóc tống tiền.

Thật là… vừa mới thoát khỏi hang hổ, giờ lại rơi vào ổ sói.

Lần đầu tiên gặp phải tình cảnh này, nói cậu không sợ hãi là giả.

Trong đầu Tần Qua hiện lên vô số liên tưởng. Bị bắt làm con tin thế này có khi nào bị giết hay không, rồi lại nhớ tới người kia. Từ nay về sau cậu còn được gặp lại hắn nữa không. Hay thậm chí, người kia có chăng sẽ tới cứu cậu.

Ý thức được bản thân lại nghĩ về Lâm Hi Liệt, Tần Qua nhịn không được hung hăng phỉ nhổ mình. Giờ phút này còn trông cậy vào người kia? Thời sinh viên cậu đã học qua môn tâm lý tội phạm. Ba nhân bảy hai mốt*, bây giờ cứ thử áp dụng các kiến thức trong sách vở xem sao.

*ba nhân bảy hai mốt: nghĩa ở đây là ai cũng không đáng tin cậy, cứ dựa vào mình trước thôi

Trong lúc cậu đang chuẩn bị tinh thần để phân tích tình huống cùng cách đối phó, cánh cửa bỗng nhiên “két” một tiếng mở ra. Bước vào là một người không quá cao cũng không cường tráng, mặc áo trắng quần jeans.

Người nọ tiến tới gần, Tần Qua mới nhìn thấy rõ mặt y.

Tuy hai gò má có hơi hóp lại, mái tóc xơ xác, dưới mắt còn có một vòng đen thui, nhưng cậu vẫn nhìn ra được là một người khá xinh đẹp.

Trước kia cậu mới chỉ gặp người này một lần, còn lại đều là trên phim ảnh hoặc áp phích. Ngay cả như vậy Tần Qua vẫn có thể gọi chính xác tên y. Dù sao người này cũng là đối tượng Lâm Hi Liệt ngoại tình. Một cái liếc mắt hèn mọn kia đã khắc sâu vào lòng cậu.

“Phạm Hi Văn.”

“Thật vinh hạnh là mày còn nhớ rõ tên tao. Cảm giác làm tù nhân thế nào? Tần thiếu gia cao quý?”

“… Không tốt lắm.”

“Đừng lo, Lâm Hi Liệt của mày sẽ đến làm anh hùng cứu mỹ nhân ngay thôi. Bất quá mỹ nhân có thể sống đi ra ngoài, còn anh hùng có thể hay không cũng còn chưa biết được đâu.”

Tần Qua run rẩy, chẳng lẽ tên này lấy cậu làm mồi nhử, dụ Lâm Hi Liệt mắc câu?

“Mày cũng thật lợi hại.” Phạm Hi Văn ngồi xổm xuống, nắm cằm Tần Qua, “Bảy năm rồi mà vẫn còn xinh đẹp thế này. Chẳng trách hắn không quên được mày. Ngoại trừ khuôn mặt này ra, có phải kĩ thuật trên giường của mày cũng tốt lắm phải không? Thực nhìn không ra, trông ngây thơ trong sáng thế này, có lẽ ở trên giường còn có một mặt khác nữa đúng không.”

Cằm Tần Qua bị nắm chặt, không nói được câu nào.

“Tao không hiểu rốt cuộc mày có điểm nào tốt hơn tao. Tính cách thì rụt rè nhút nhát, còn chẳng bằng phụ nữ, kỹ xảo giường chiếu thì kém muốn chết. Kết quả thì sao, kết quả là hắn vẫn muốn tới cứu mày. Lúc trước mày đá hắn xong, hắn không ngại cực khổ vì mày mà đi cặp kè với tao, vì mày cố gắng tranh quyền đoạt thế, chuyện rắc rối nào của mày hắn cũng đều quan tâm. Mày còn không thích hắn, mày giả bộ cái gì hả? Kẻ có học thật là giỏi, chiêu này gọi là ‘lạt mềm buộc chặt’ đúng không?…”

Những lời đằng sau như thế nào, Tần Qua đã không nghe nổi nữa. Trong đầu cậu chỉ có một câu “mày đá hắn…”

Chương 86 – Sự thật

Cho dù bản tính cậu vốn nhẫn nại nhưng đột nhiên nghe một câu nói như vậy cậu không thể chấp nhận được.
“Cái gì mà tôi đá hắn trước? Rõ ràng là hắn ngoại tình với anh!”
Phạm Hi Văn cười ha hả: “Mày thật là… Có phải lũ công tử nhà giàu đều như vậy không? Đổ toàn bộ lỗi của mình lên đầu người khác? Mày gửi tin nhắn nói chia tay với hắn, bây giờ còn không biết xấu hổ hỏi tao ‘Cái gì mà tôi đá hắn trước’, mày tính giả bộ mất trí nhớ à?”
Gửi tin nhắn chia tay cho Lâm Hi Liệt? Cho tới bây giờ có nằm mơ cậu cũng chưa từng làm thế! Lúc đó di động của cậu cũng bị tịch thu, sao gửi tin nhắn được? Chẳng lẽ là cha…
Không… Không thể nào…
Cả người Tần Qua rét run, nhịn không được hỏi: “Ngày đó hắn với anh…”
Phạm Hi Văn sửng sốt, lại đắc ý cười: “Hắn không giải thích với mày sao?”
“Giải thích chuyện gì?”
“Ha! Lâm Hi Liệt, anh đúng là một thằng ngốc mà! Chuyện này cũng không giải thích. Cách yêu thật sai lầm!” Phạm Hi Văn cười đến chảy nước mắt: “Dù sao hắn đến đây cũng chết. Tao không ngại nói cho mày biết chân tướng đâu. Không làm mày bị thương được vậy thì làm cho mày day dứt cả đời cũng không tồi.”
“…”
“Mày gửi tin nhắn nói chia tay với hắn sau đó còn không chịu gặp hắn. Tên đàn ông ngu xuẩn kia hậm hực muốn chết. Vừa hay tao cần ‘quan hệ’ với hắn để duy trì địa vị của mình. Chiều hôm đó hắn ra ngoài uống rượu, chạng vạng mới loạng choạng trở về. Thừa dịp hắn say khướt tao cho hắn uống thuốc kích dục. Lúc khẩu giao cho hắn thì bị mày bắt gặp. Mày nói xem có tuyệt hay không?” Nhớ lại Phạm Hi Văn còn cảm thấy kỳ quái. Lâm Hi Liệt luôn ngàn chén không say, lúc đó lại say như chết, còn luôn miệng kêu “Tần Qua”, “Tần Qua”. Y hạ thuốc xong xuôi rồi lấy di động Lâm Hi Liệt ra xem, đọc đến tin nhắn chia tay kia liền hiểu rõ.
“…” Tần Qua trừng to mắt, cảm thấy lòng của mình đang rớt xuống vực sâu vô hạn.
Hóa ra tất cả… Lại là thế này… Tại sao người kia không hề có một câu giải thích?!
“Lâm Hi Liệt chắc chắn không nói cho mày rồi. Đúng là một thằng ngốc mà! Ha ha ha ha!”
Phạm Hi Văn cười xong, nheo mắt lại phẫn hận nói: “Nhưng hắn quá tàn nhẫn! Sau chuyện đó hắn lập tức cắt đứt mọi hoạt động diễn viên của tao, còn bán tao đến bar của hắn làm trai bao! Vì trả thù tao thuốc hắn! Tao con mẹ nó một chút lợi ích cũng không đạt được, mỗi ngày phải tiếp khách đến thân tàn ma dại thế này! Đều là do tiện nhân mày ban cho!” Dứt lời Phạm Hi Văn hung hăng tát Tần Qua một cái khiến đầu cậu lệch hẳn sang một bên, khóe miệng chảy máu.
“Cái gì cũng đều là vì mày, cặp kè với tao cũng là vì mày, bán tao đi làm điếm cũng là vì mày, chờ mày từ nước Mỹ về còn muốn quay lại với mày! Lũ chúng mày một đứa thì ác độc một đứa thì thích giả bộ, thật sự là vô cùng hợp nhau mà. Không bằng hôm nay mày với hắn cùng dắt tay nhau xuống địa ngục đi? Cùng sống cùng chết nhé?”
“Mày sinh ra không thiếu thứ gì, ăn mặc chẳng lo, hàng ngày được xe riêng đưa đến trường quý tộc, quen biết cũng toàn là người có tiền, ngay cả Lâm Hi Liệt cũng thích mày, nghĩ đủ mọi biện pháp để theo đuổi mày. Còn tao thì sao, từ nhỏ sống chung với khổ cực, mới đầu phải ngủ với cả đạo diễn, nhân viên ánh sáng, nhân viên hóa trang. Tao đã vất vả bao nhiêu mới có chút danh tiếng vậy mà tất cả lại bị dẫm nát dưới chân. Bây giờ ngày nào tao cũng phải tiếp khách! Đều là con người nhưng tại sao số phận tao với mày lại khác biệt như vậy? Mày nói đi. Tại sao hả???”
“Phạm Hi Văn…”
Phạm Hi Văn kích động nói, hai mắt đỏ ngầu, cả người run rẩy vì nhớ lại chuỗi ngày hèn hạ trong quá khứ. Y rút ra một con dao nhỏ, vỗ vỗ lên mặt Tần Qua: “Chính là khuôn mặt này! Cả thân thể này! Tao sẽ rạch nát mặt mày, để xem hắn còn thích mày được nữa không! Xem sau này còn ai muốn mày nữa hay không!”
Mắt Phạm Hi Văn lóe một tia hiểm độc, khóe miệng cong lên, rõ ràng không còn kiềm chế được. Tần Qua vội vàng cử động người cố lùi về phía sau, nhưng tay chân đều bị trói nên không di chuyển nhanh được. Mà Phạm Hi Văn vẫn đang áp sát.
Tần Qua cố gắng bình tĩnh nói: “Anh hãy nghe tôi nói…”
“Nghe mày nói cái đ*o!”
Lưng đã đụng tới tường. Tần Qua gấp đến độ trái tim sắp nhảy ra ngoài. Phạm Hi Văn cúi người xuống, áp con dao lên mặt cậu: “Mày có thể sợ tới mức tè ra quần không nhỉ? Tao thực sự chờ mong đó.”
Ngay tại thời điểm chỉ mảnh treo chuông, cánh cửa duy nhất trong căn phòng bỗng nhiên mở ra, một giọng nữ vang lên: “Phạm Hi Văn, nếu cậu muốn bị Tần thị lột da thì cứ việc xuống tay đi.”
Phạm Hi Văn lập tức ngừng lại. Tay y nắm dao siết chặt rồi nới lỏng, sau đó lại siết chặt, cuối cùng y cắn răng thu dao lại.
“Coi như thằng chó mày số tốt.”
Phạm Hi Văn đứng lên, đi về hướng người phụ nữ kia.
Tạm thời đã bớt nguy hiểm, Tần Qua thở phào một hơi, bất quá không dám thả lỏng cảnh giác.
Người phụ nữ mới xuất hiện tuy đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng phong thái vẫn còn rất quyến rũ, nhìn ra được bảo dưỡng vô cùng tốt, làn da trắng nõn mịn màng, khóe mắt chỉ có chút nếp nhăn. Tóc búi sau đầu theo kiểu phu nhân, trên cổ đeo dây chuyền đá quý xanh biếc, mặc áo khoác lông thú tốt nhất, bộ dáng đi đứng ung dung đẹp đẽ quý phái. Vừa nhìn đã biết không phải người bình thường.
Đi theo sau vị phu nhân nọ là một cô gái ăn mặc kiểu Punk*, miệng phì phèo khói thuốc.
Tuy mới chỉ gặp hai lần nhưng Tần Qua có thể chắc chắc đây là em gái cùng cha khác mẹ của Lâm Hi Liệt.
Lâm Trinh lấy tay kẹp thuốc lá, ném xuống đất rồi giẫm tắt: “Anh hẳn đã từng gặp tôi rồi. Tôi là Lâm Trinh, em gái Lâm Hi Liệt. Còn đây là mẹ tôi.”
Tô Diêu đi về phía trước hai bước, đứng trước mặt Tần Qua nói: “Làm khó cậu rồi, Tần thiếu gia. Chúng tôi bắt cậu tới đây không có mục đích gì khác, chỉ muốn Lâm Hi Liệt lộ mặt thôi. Cho nên sẽ không ai động đến cậu. Cậu không phải lo lắng, cũng đừng nghĩ đến việc chạy trốn, ngoan ngoãn ngồi chờ là được. Nếu cậu có ý đồ bỏ trốn, vậy thì thực xin lỗi.”
“…” Tần Qua gật đầu.
Phạm Hi Văn nhịn không được bổ thêm một câu: “Nếu mày không phải con trai Tần gia, mà chỉ là thằng qua đường, con mẹ nó tao đã sớm rạch nát mặt mày rồi. Hừ!”
Lâm Trinh phun ra một ngụm khói: “Phạm Hi Văn! Tốt nhất là anh kiềm chế chút đi. Đến lúc chọc giận Tần gia rồi sẽ không có kết cục tốt đâu.”
“Hừ!”
Tô Diêu vừa lòng xoay người bước đi. Lâm Trinh hiểu ý, đẩy Phạm Hi Văn còn đang hậm hực ra cửa.
Tiếng nói chuyện của ba người trong phòng tối yên tĩnh vang lên thật chói tai: “Con nhà giàu lại đi lấy mông hầu hạ người khác, thật ghê tởm. Aizz, kỳ thật chúng ta hoàn toàn có thể dùng nó đòi Tần gia một số tiền lớn…”
“Cạch” một tiếng, cánh cửa đóng lại, tiếp theo có tiếng “lách cách” chìa khóa tra vào ổ.
Những lời nhục mạ này đều không lọt vào được tai cậu.

Hiện tại trong đầu cậu chỉ suy nghĩ ba sự việc. Thứ nhất là việc cậu “đá” Lâm Hi Liệt trước, thứ hai là Lâm Hi Liệt bị thuốc, và cuối cùng là Lâm Hi Liệt muốn tới cứu cậu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét