Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Ái hậu dư sinh Chương 71: Giúp đỡ





Đứng ở trước cửa xoay tròn của tòa nhà Long Đằng, Tần Qua vẫn cảm thấy thật không thoải mái.



Nếu không phải bởi vì Bác Đàm bị tức đến bệnh ra đó, cậu vô luận thế nào cũng sẽ không đến nơi này. Cho dù cậu là đi tìm người phụ trách khác của Long Đằng, vẫn cảm thấy giống như đang ủy khuất cầu nam nhân. Loại cảm giác này thật không tốt.



Toàn nhà Long Đằng tu được sửa rất ấn tượng, chi phí rất lớn, là kiến trúc cao nhất thành phố A hiện nay. Tầng trệt và các tầng trung gian là văn phòng quản lý môi giới, sân quay phim, phòng vũ đạo, phòng ghi âm… Tầng trên cùng mới là trụ sở Long Đằng, còn là một tháp tín hiệu



Tần Qua thật sự một chút cũng không muốn đi vào.



Chuyện này, là bọn họ gây ra, chắc chắn không thể để cho bậc cha chú ra tay giúp đỡ. Chuyện bê bối như thế còn muốn ba mẹ đến thu dọn, sau này cũng đừng mong lăn lộn nữa. Nhưng khi đến phiên mình đi nhờ vả người, vẫn là rất khó chịu.




Tần Qua đứng ở trước ròa nhà trong chốc lát, cắn răng đi vào cánh cửa xoay tròn. Nhân viên Long Đằng trước ngực đều đeo thẻ tên, như cậu tây trang giày da, như lại không có thẻ, lập tức đã bị một quản lý chuyên môn phụ trách nhân viên ra vào thấy được.



“Xin chào, có vẻ như ngài không phải là nhân viên công ty chúng tôi, xin hỏi ngài tìm ai?” Người quản lý mập mạp, vô cùng ân cần, nhưng giọng nói lại đứng đắn lịch sự, làm cho người ta bỗng nhiên sinh ra cảm giác thân cận.



“Xin chào, tôi là Tần Qua của tập đoàn Tần thị, muốn tìm người phụ trách của Long Đằng.”



“Thì ra là cậu hai của Tần thị, xin mời đi bên này…”



Tần Qua nguyên bản đã chuẩn bị tốt tinh thần đối phương hỏi “Tần Qua là ai” , không nghĩ tới quản lý hiểu biết thật nhiều, dẫn cậu thì vào một lối rồi lấy thẻ ra quẹt một chút, cửa thang máy “Đinh” một tiếng mở ra, đối phương lại ân cần mà mời cậu lên trước.



Trong thang máy nút các tầng hơn ba mươi cái phát sáng, thiết kế rất lộng lẫy, mọi chỗ đều được lau chùi không nhiễm một hạt bụi, hoàn toàn có thể soi gương.



Tần Qua có chút bất an mà nhìn con số nhảy nhanh lên tầng trên, quay đầu hỏi: “Xin hỏi chúng ta đang đi đâu? …”



Quản lý lau lau mồ hôi cười nói: “Văn phòng chủ tịch.”



Tần Qua trong nháy mắt cảm thấy thân thể đều cứng ngắc: “Đến lúc đó tôi nên xưng hô như thế nào… ?”



“À, chủ tịch của chúng tôi họ Lục.”



Tần Qua âm thầm thở phào một hơi, thực cảm thấy mình cũng sắp bị bệnh tim rồi.



Tới tầng cao nhất, cửa thang máy “Đinh” một tiếng mở ra.



Trên hành lang trải thảm đỏ, khung cửa sổ giát vàng lá, tráng lệ, đủ thấy Long Đằng giàu có quyền lực đến thế nào. Tần Qua khó có thể tưởng tượng được nam nhân có bao nhiêu có tiền.



Khác biệt hoàn toàn với đại sảnh, trên hành lang tầng cao nhất này vô cùng im lặng, một người cũng không có, trên cửa mỗi phòng đều có biển hiệu chức vị rất cao, như là “Văn phòng CFO”, “Văn phòng CIO”, “Phòng họp”. Mãi cho đến cuối hành lang mới xuất hiện “Văn phòng Chủ tịch”.



Quản lý khom người gõ cửa, bên trong truyền đến một tiếng “Mời vào”, quản lý mới mở cửa dẫn Tần Qua đi vào.



Văn phòng chủ tịch rất lớn, cũng rất sáng sủa sạch sẽ, vô luận là giá sách hay vật trang trí đều thể hiện rõ rệt sự tinh tế và phú quý. Sau bàn làm việc, trên ghế xoay, một người mang tây trang giày da, mắt kính vô cùng nhã nhặn đang cúi đầu xem giấy tờ. Lúc anh ta ngẩng đầu lên, Tần Qua sửng sốt.



Người gọi là “Lục tổng”, thế nhưng lại là Văn Thanh.



Thì ra chạy tới chạy lui, cũng trốn không thoát lòng bàn tay nam nhân.



Quản lý còn chưa kịp nói gì, chợt nghe Văn Thanh bảo: “Vất vả rồi, anh ra ngoài đi.” Quản lý vội lau mồ hôi lui ra ngoài.



Căn phòng tĩnh lặng, sau một lúc lâuTần Qua mới hỏi nói: “Anh họ Lục?”



“Lục Văn Thanh.”



“…”



“Tôi biết hôm nay cậu tới vì chuyện gì. Liệt ca biết cậu không muốn gặp anh ấy, đã sớm dặn dò. Những ấn bản đã bán ra hôm qua của báo, tạp chí trực thuộc Long Đằng hiện tại đã được thu hồi, về sau sẽ không đăng những tin tức liên quan nữa, truyền thông sẽ không sẽ đưa tin, internet cũng sẽ được khống chế. Nếu cậu cảm thấy còn có gì chúng tôi có thể làm, có thể nói với tôi, tôi sẽ truyền đạt lại cho Liệt ca.”



“…”



Nhìn khuôn mặt trầm tĩnh trước sau như một của Văn Thanh, Tần Qua trong lúc nhất thời không nói ra lời.



Trước khi đến đây, cậu đã tưởng tượng ra vô số tình huống. Tỷ như căn bản không gặp được người phụ trách, tỷ như nam nhân bày mưu đặt kế cố ý mặc kệ chuyện này, tỷ như nam nhân mượn chuyện này uy hiếp cậu, đưa ra một ít yêu cầu bối rối (= râm tà =)). Duy nhất không thể nghĩ đến, là nam nhân đã thu xếp tốt hết thảy, còn tránh đi không gặp cậu.



Cậu nghĩ nam nhân là kẻ xấu, thậm chí đã chuẩn bị tốt kế hoạch nhìn thấy hắn là bỏ chạy, kết quả nam nhân lại là người tốt, ngay cả vạt áo cũng không lộ ra.



Là bởi vì một cái tát hôm trước tổn thương lòng tự trọng của nam nhân sao?



Tần Qua không hiểu sao lại khổ sở.



Cậu vốn không phải là người quyết đoán, nam nhân chỉ làm một chút chuyện nhỏ cũng có thể cảm động đến cậu. Huống chi cậu còn chưa nói nam nhân đã biết, còn làm thay cậu. Trong khi lúc trước mới bị cậu cự tuyệt, còn bị cho một cái tát.



Cậu biết nam nhân làm cậu mềm lòng, nhưng cậu chính là nhịn không nổi mà bị mềm hoá.



Nhưng như vậy không được… Rõ ràng trước đây là nam nhân ngoại tình…



“Cậu còn có yêu cầu gì không?” Thanh âm Văn Thanh rất nhẹ, nhưng lại làm Tần Qua giật mình.



“… Không có…”



Văn Thanh mở ngăn kéo lấy ra một cái thẻ vàng: “Cầm lấy thẻ này, sau này cậu có việc thì trực tiếp đến phòng chủ tịch.”



Tần Qua bỗng nhiên không thể nói ra lời từ chối, do dự một chút vẫn nhận thẻ.



“Còn chuyện gì tôi có thể giúp không?”



“Không có…”



“Tôi đưa cậu xuống.”



“Không cần không cần…” Tần Qua vội vàng từ chối, để chủ tịch đích thân tiễn xuống thật sự rất mất mặt anh ta.”Tôi nhớ rõ đường.”



Nhìn theo Tần Qua ra khỏi cánh cửa, Văn Thanh mới xoay người trở lại văn phòng, mở ra một cánh cửa hông.



Căn phòng này so với văn phòng còn lớn hơn, trang hoàng xa hoa. Lâm Hi Liệt nằm ngửa trên sofa xem TV, trong TV lại là video theo dõi, nhưng lần này thì rõ ràng hơn.



“Kết quả có vẻ không tệ.” Giọng Văn Thanh không thay đổi mà báo cáo.



“Ừ.” Lâm Hi Liệt tựa hồ cũng có chút hài lòng.



“Không nghĩ tới giữa đường lại chạy ra một Tiết Băng, để chúng ta không công nhặt được một chuyện tốt. Liệt ca, cậu ấy vì chuyện Đàm Tấn tới tìm anh, anh không ghen sao?”



Lâm Hi Liệt khẽ nhíu mày, ngữ điệu có một tia không vui: “Đương nhiên rất khó chịu. Đàm Tấn là bạn em ấy, tôi tự nhiên sẽ không tùy tiện lộn xộn. Nhưng nếu Đàm Tấn dám dụ dỗ em ấy, tôi sẽ không tha cho hắn. Người của tôi cũng dám đụng vào, thuần túy là muốn chết.”



“Vâng… Bất quá kế tiếp tương đối khó giải quyết, nếu để cậu ấy nhìn ra…”



Lâm Hi Liệt đứng dậy đi đến cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố nhộn nhịp và những con đường tắc nghẽn.



“Chỉ cần chúng ta làm cẩn thận, em ấy vẫn còn trẻ, chắc sẽ không nhìn ra, chỉ sợ lão già chết bầm kia nhìn ra được. Bất quá ông ta đã nhìn ra cũng không sao cả, vừa lúc nói cho ông ta biết, nếu muốn giữ vững cái công ty kia, thì ngoan ngoãn đem con trai đưa tới làm vợ tôi.”

Chương 72: Bình ổn

Tần Qua chậm rãi từ hành lang đi đến thang máy, quẹt thẻ ấn tầng một. Vị quản lý mập mạp kia còn ở dưới lầu, nhìn thấy cậu ra cửa thang máy thì ân cần chào đón, nói chút lời khách sáo rồi giúp cậu mở cửa lớn.

Tần Qua đi vài bước, đi vào một sạp báo. Sạp không lớn, bốn phía treo đầy tạp chí, đứng đắn hay không đứng đắn đều có, mặt bìa hoa cả mắt.

Tần Qua do dự một chút, đối với tiệm báo gần như sắp bị tạp chí chất cao đến không nhìn thấy ông chủ nói: “Một cuốn ‘Gossip Magazine’”
Gossip Magazine: tạp chí về tin đồn, scandal. 
“Ba tệ rưỡi.”

“Gossip Magazine” chính là tạp chí giải trí của Long Đằng. Kỳ thật có rất nhiều tin tức trên danh nghĩa là phóng viên chụp hình được mà có, nhưng thực tế là do công ty quản lý bày mưu đặt kế tạo scandal. Đặc biệt là trước và sau khi phát hành đĩa, nam nữ diễn viên, ca sĩ trong MV, có thể đánh bóng tên tuổi thì đánh bóng thôi. Tần Qua đương nhiên không hiểu mấy chuyện ngầm đó.

Bìa tạp chí là hình ảnh kích tình nóng bỏng của Đàm Tấn và Tiết Băng, Tần Qua nhìn cũng đỏ mặt, mấy tạp chí bây giờ vì doanh số bán hàng đã không còn nể nang gì nữa rồi.

“Aizz, việc này huyên náo thật lớn.” Thanh âm nhiều chuyện của ông chủ sạp báo bỗng nhiên truyền đến, “Tạp chí này vốn là một tuần ra một số, nhưng hôm qua xảy ra chuyện đó, tối đến thì tăng ca thêm giờ in ra bản extra đặc biệt này.”

“Vậy à…”

“Phụ nữ bây giờ a~, Hừ… Muốn nỗi tiếng đến điên rồi.” Tần Qua dường như có thể tưởng tượng ra bộ dáng ông chủ sạp báo một bên phe phẩy quạt một bên nhấc ngón út* nheo mắt nói chuyện.

Cậu lật vài tờ, bên trong kể về các mối tình đã tan vỡ của Đàm Tấn, từ ngôi sao ca nhạc, minh tinh điện ảnh đến người mẫu một người cũng không sót, so với người làm bạn mình đây biết còn nhiều hơn.

Tần Qua lắc đầu, cất tạp chí đi đến bãi đậu xe.


Nam nhân quả thực không lừa cậu.

Cùng ngày giữa trưa trong TV đã hoàn toàn không còn nhìn thấy những tin tức nóng hổi dồn dập như hôm qua, radio cũng không còn đề cập đến, ngay cả trên mạng cũng giảm đi rất nhiều, thậm chí có mệnh lệnh rõ ràng “Truyền bá phim ảnh tục tĩu là hành vi vi phạm pháp luật”, những hình ảnh và video bị post lên mạng đã được gỡ bỏ, nhiều trang web đã để thông báo đóng cửa.

Mặc dù chuyện này vẫn còn bị bàn tán ở đầu đường cuối ngõ, nhưng nam nhân làm triệt để như thế, hơn nữa hai nhân vật chính trốn tránh không xuất hiện, độ nóng tin tức rõ ràng đã giảm hơn so với hôm qua.

Tần Qua cố gắng xem bản báo cáo tình hình công ty quý này, nhưng một chữ cũng nhìn không vô. Đầy đầu cậu đều là nam nhân.

Những lời Văn Thanh truyền lại, nam nhân ngày đó nhìn hắn nói  “Anh yêu em”, “Chúng ta làm hòa đi”, biểu tình sau khi bị cậu tát vào mặt, còn bộ dáng gọi tên cậu, tất cả không ngừng ùa về làm sao cũng không thể đuổi đi.

Bảy năm trôi qua, mình vẫn vô dụng như vậy…

Nam nhân tùy tiện cũng có thể nắm giữ được trái tim cậu, cậu lại như không có ảnh hưởng chút nào đến nam nhân.

Ở trong lòng nam nhân, rốt cuộc cậu đứng ở vị trí nào? Nam nhân muốn một lần nữa theo đuổi cậu, rốt cuộc là xuất phát từ không chiếm được thì không bỏ qua, hay là … Xuất phát từ tình yêu…

Cậu không biết.

Nào có người qua bảy năm còn muốn theo đuổi lại tình nhân lúc trước? Huống chi nam nhân là chủ tịch Long Đằng, trái xinh gái đẹp muốn gì có đó, đã sớm không còn hiếm lạ. Có lẽ là… Một lần nữa theo đuổi cậu rất có tính khiêu chiến… Người như hắn, nhất định thích thử thách thật khó khăn.

Nhưng mà tại sao, cho ra kết luận như vậy làm cho cậu cảm thấy thực đau lòng.

Vào lúc chạng vạng tan ca, Tần Qua nhận được điện thoại của Đàm Tấn.

Thì ra là Đàm chủ tịch điều hắn đi Australia công tác, kỳ thật là đi tránh đầu sóng ngọn gió, hắn lúc này đang ở sân bay.

Giọng Đàm Tấn truyền qua có vẻ không tốt: “Tần Qua, tôi hỏi cậu chuyện này, cậu thành thật trả lời tôi.”

“Có chuyện gì?”

“Lần rắc rối này bị áp chế, có phải cậu đã đi tìm tên kia hay không?”

“…”

Tần Qua sửng sốt, căn bản không kịp nói dối đã bị Đàm Tấn làm ầm lên: “Thật khó khăn mới cắt đứt được với hắn, cậu lại đi trêu chọc hắn làm cái gì? Tôi cho dù có bị phóng viên vây chết ở nhà cũng không cần hắn giúp!”

“Tôi cũng không phải đi tìm hắn…”

“Vậy cậu tìm ai?”

“Tôi chỉ là đến Long Đằng xem có thể tìm được người phụ trách hay không…”

“Cậu bị ngốc à, cậu đi tới đó tất nhiên hắn sẽ biết, rồi sẽ giúp cậu mọi chuyện, cậu có không cần cũng không được. Bây giờ nợ đã hắn một ân tình, cắn người miệng mềm bắt người ngắn tay*, cậu nói cậu sẽ giải quyết làm sao?”
* đơn giản là có ân có báo. Ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn, có làm gì cũng nhẹ tay với người ta
“…” Tần Qua lập tức ngây dại.

“Hắn chính là muốn làm cậu mềm lòng, tôi đây vừa lúc phải ra ngoài một tuần, thực sợ cậu lại bị hắn lừa! Cậu đồ dốt nát… Mẹ nó…”

“Tôi biết… Tôi sẽ không đáp ứng hắn gì hết, cùng lắm thì lần sau tìm cơ hội nào đó trả lại cho hắn.”

“Lần sau trước khi quyết định phải gọi điện thoại hỏi tôi!”

“Biết rồi.”

“Bị cậu tức chết mà!”

Điện thoại “cụp” một tiếng treo.

Tần Qua cất di động, tiếp tục đi đến bãi đậu xe.

Đền đáp? …

Đúng vậy… Cậu sao lại không nghĩ tới. Nam nhân luôn là một diễn viên giỏi mà. Lúc trước đối với cậu cũng là muốn cái gì cho cái đó, không phải quay đi một cái liền mặt không đổi sắc ra ngoài ngoại tình sao?

Nói không chừng hiện tại cũng là ở trước mặt cậu diễn vai tốt, làm mọi chuyện giúp cậu, sau lưng lại tiếp tục lêu lổng với cả trai lẫn gái. Hơn nữa, đối với nam nhân mà nói làm mấy chuyện này dễ như trở bàn tay, cậu việc gì phải nghĩ thay cho hắn?

Vừa nghĩ tới tâm tư nam nhân thâm sâu như thế, đối với cậu còn dùng những thủ đoạn đó, Tần Qua liền cảm thấy toàn thân rét run.

Cậu chính là thứ bị hắn ra ngoài chơi ghét thì ném đi, cần gì chứ.

Tần Qua một bên khởi động xe một bên lắc đầu: cậu vẫn là quá non. Còn phải dựa vào người khác nói một chút mới hiểu được.

Lúc đầu Tần Qua còn lo lắng nam nhân có thể lấy việc này để kể công với cậu hay không, may mắn là mấy ngày nay hắn chưa từng gọi điện thoại cho cậu, giống như lần trước đến phòng khám chặn cậu, sau đó cũng chẳng có chuyện gì xảy ra. Làm cậu hơi hơi yên tâm một chút.


Sau đó Tần Qua mới biết được, Tiết Băng đã bị người mẫu công ty đình chỉ. Đàm Tấn đến Australia tránh đi một tuần, sau khi trở về, vụ việc này ngay cả cành hoa ngọn cỏ cuối cùng cũng bốc hơi sạch. Vốn là đề tài tiêu khiển đầu đường cuối phố, nhưng hai nhân vật nam nữ chính đều không thấy bóng dáng, gần đây lại không có tin tức gì mới truyền ra, hứng thú của quần chúng vây xem tự nhiên cũng phai nhạt dần.

1 nhận xét: